Người bảo vệ sửng sốt: "Là... người nhà của cơ trưởng Bùi sao?"
Tống Ngôn Chi gật gật đầu, Tiểu Bảo nắm chặt tay cô, ánh mắt trông mong đứng ở một bên.
Tuy rằng cậu bé háo hức muốn được nhìn thấy máy bay nhưng bây giờ trời đã tối, không thể nhìn thấy gì cả.
Nơi này vắng vẻ lại yên tĩnh, sự phấn khích tan đi, Tiểu Bảo đối mặt với hoàn cảnh xa lạ có chút sợ hãi, căng thẳng bám lấy mẹ.
Tới đây có thể tìm được bố sao?
Cậu có chút ngơ ngác nhìn người bảo vệ trước mặt.
Đối phương liếc nhìn hai người bọn họ một chút, cũng không nhiều lời, bước sang bên cạnh gọi điện thoại.
Một lúc sau, anh ta đi tới nói: "Tôi đã nhờ người đi hỏi, xin hai người đợi một lát."
Hai người họ chỉ đành đứng ở bên ngoài.
Bởi vì bọn họ chưa từng tới đây, cho nên bảo vệ không biết bọn họ, đương nhiên không thể cứ như vậy mà để người đi vào, để tránh gây ra phiền toái không đáng có.
Tống Ngôn Chi cũng thông cảm, ở trong khu nhà quân đội cũng là như vậy.
Cô ôm Tiểu Bảo đứng chờ ở bên ngoài.
Nhiệt độ ở đây thấp hơn bên chỗ bọn họ sống một chút, cũng may cô có cầm áo khoác cho Tiểu Bảo.
"Anh Dương, khi nào anh Bùi mới trở về?"
Dương Vĩ lắc đầu: "Tôi không rõ lắm, họp hành thế này, ai biết khi nào mới kết thúc.”
“Có ai tìm anh ấy à?”
“Tôi nghe người gác cổng nói trong điện thoại có một người phụ nữ tới, còn dẫn theo một đứa trẻ, có khi nào là vợ con của anh Bùi không?” Người kia không chắc chắn lắm.
Bởi vì bình thường Bùi Duật Sâm vẫn luôn đi đi về về một mình, sau khi gia nhập công ty lâu như vậy cũng chưa bao giờ thấy gia đình anh xuất hiện.
Anh giống như là một người độc thân hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Tui nghĩ người xuyên tới cũng đâu có ngu dữ vậy được giáo dục hiện đại mà thông tin thì nhiều sao mà ối dồ ôi thế nhỉ
Chú Xảo xử sự khúc này quá ngu xuẩn, xuyên tới mà không có tí trí tuệ nào hết
@Kiem Bui xuyên ko ko làm người ta thông minh hơn, Chu Xảo thấy ko theo kịch bản thì ngu ngốc ko biết làm sao

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)