Tuy rằng lời nói nghe có vẻ uyển chuyển nhưng ý tứ cũng là Thiết Trụ khá tốt.
Tống Ngôn Chi cười nói: "Có nghĩa là Thiết Trụ rất thích con, sau này Tiểu Bảo có đồ ăn cũng nhớ chia sẻ với Thiết Trụ, có qua có lại mới là cách làm bạn bè với nhau.”
Cho đi từ một phía có thể bây giờ tuổi còn nhỏ tạm thời chưa cảm nhận được gì.
Nhưng nếu như mãi không được đáp lại thì sớm muộn gì cũng sẽ trở nên rất khó duy trì.
Tống Ngôn Chi cũng hy vọng con trai của mình nhờ có Thiết Trụ mà có thể kết bạn với nhiều người hơn.
Tiểu Bảo nghe nói như vậy thì lập tức trầm mặc.
Trước kia cậu bé có đồ ăn ngon cũng sẽ không chia sẻ với Thiết Trụ.
Vậy có phải cậu bé rất xấu không.
Buổi tối hôm qua trở về suy nghĩ một chút, cảm thấy tâm tình của Bùi Điềm Điềm không đúng lắm, cho nên dự định hôm nay đi qua nhìn xem, dù sao cô ta cũng đã cam đoan sẽ đạt được giải thưởng.
Bây giờ lại không nhận được giải thưởng, chắc chắn trong lòng đứa trẻ đó sẽ có suy nghĩ, cho nên cô ta mua chút bánh kẹo tới, trẻ con mà, tuỳ tiện mua một chút đồ ăn quần áo là có thể dỗ được thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

