“Không có gì phiền phức, tôi chỉ không chịu nổi loại người làm hư trẻ con. Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ đến tới cửa nói chuyện với bọn họ, chỉ là tôi không biết bên chỗ nhà mẹ chồng cô có những người nào.” Cô giáo nói.
“Bố mẹ chồng tôi đang sống cùng em trai, em gái chồng phải đi học thỉnh thoảng mới trở về. Tôi nghĩ có thể là do bố chồng tôi đi lại bất tiện, mẹ chồng tôi lại phải đi làm, trong nhà chỉ có em trai chồng, không thể chăm sóc hai đứa trẻ cho nên mới thường nhờ Chu Xảo tới giúp đỡ.”
“Cũng không tính là thân thiết, chỉ là mẹ cô ấy và mẹ chồng tôi từng là bạn tốt mà thôi.”
Cô giáo trầm ngâm suy nghĩ.
Bùi Duật Sâm trở về, ngày lễ cũng kết thúc, bây giờ anh có nhiều thời gian rảnh rồi hơn so với kiếp trước.
Ở kiếp trước cho dù anh được nghỉ, anh vẫn sẽ bị lãnh đạo sân bay bảo đi làm việc này việc nọ, đi xã giao các loại, có đôi khi còn phải dạy dỗ những người mới.
Hận không thể vắt kiệt thời gian của anh không chừa lại một chút nào.
Nhưng ở kiếp này, Bùi Duật Sâm vừa được nghỉ đã có thể trở về, thậm chí còn về trước ngày quốc tế thiếu nhi, điều này đủ để chứng minh anh đã thay đổi.
Ít nhất là những chuyện liên quan tới đứa trẻ, chỉ cần cô yêu cầu, anh sẽ không từ chối.
Ở kiếp trước cô bởi vì anh luôn bận rộn cho nên mọi việc đều tự mình làm, không để anh phải quan tâm.
Nhưng bây giờ cô mới hiểu được, anh cũng là một người bố, mình là người mẹ dù sao cũng không thể làm hết cả hai vai trò.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



