Tiểu Bảo phủi mông đứng lên, thu lại biểu cảm trên khuôn mặt, nhìn không ra được cậu có tức giận hay không.
Các bạn học đều vô cùng tò mò, cậu không hề sợ hãi chút nào sao?
"Tiểu... Tiểu Bảo, cậu không sao chứ?" Thiết Trụ đã bị chuyện mới vừa rồi dọa sợ đến ngây người, chờ khi cậu bé kịp phản ứng, Tiểu Bảo đã bị đẩy ngã.
Lúc này lấy lại tinh thần, cậu bé mới lắp bắp hỏi thăm Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo không nói gì, nhét cuốn sách vào trong cặp rồi xách cặp đi ra ngoài.
Không để ý đến ai cả.
Thiết Trụ rất buồn bực, chắc chắn Tiểu Bảo rất tức giận, bởi vì vừa rồi cậu bé chỉ đứng đó nhìn, không chạy đến ngăn cản Kim Bảo giúp cậu.
Cậu bé vội vàng xách cặp lên chạy theo.
Bùi Quý Xuyên cũng nhìn thấy, nhưng cậu bé cũng không có ý định giúp đỡ Tiểu Bảo, đối với cậu bé, người không đụng đến ta, ta không đụng đến người.
Mặc dù cậu bé không ghét Tiểu Bảo nhưng cũng không đáng vì cậu mà đắc tội với người khác, gây rắc rối cho chính mình.
Cậu bé ghét rắc rối.
Không có lý do nào khác, chỉ là muốn chứng minh mình không thua kém bất kỳ ai.
Cậu bé còn tham gia đồng ca, cô giáo nói tốt nhất là mọi người nên mặc áo sơ mi trắng, quàng khăn quàng đỏ, trang phục phải thống nhất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
