Thật ra ngoài mặt vẫn là không dám tỏ thái độ.
Lúc này mặc dù rất tức giận nhưng nếu thật sự muốn làm ầm ĩ đến chỗ chủ nhiệm, người bị mắng vẫn là cô ta.
Dù sao thì người ta cũng chăm chỉ và nỗ lực, khi rảnh rỗi còn đọc sách học hành, không giống như là bọn họ, cả ngày chỉ buôn chuyện ngồi lê đôi mách.
Đối với một người cứng nhắc như chủ nhiệm, chắc chắn sẽ khen ngợi sự nghiêm túc và siêng năng của Tống Ngôn Chi.
Ngược lại sẽ mắng bọn họ.
Nghĩ đến đây, Lưu Vân nghiến răng nghiến lợi nuốt xuống sự không cam tâm.
Cô ta ngượng ngùng cười nói: “Ôi, tôi chỉ nói đùa thôi, cô giáo Tống cũng quá nghiêm túc rồi.”
Tống Ngôn Chi thản nhiên nói: "Cô giáo Lưu, lần sau chú ý một chút, tôi không thích người khác nói đùa với tôi.’
Cô không nể mặt một chút nào, khiến Lưu Vân lại một lần nữa đỏ mặt.
Những người khác giả vờ như không nhìn thấy, đi làm việc của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
