Tuy là con ruột mình nhưng vẫn làm cho Chu Xảo rất tức giận.
Tống Ngôn Chi đáng ghét, rốt cuộc đã cho đứa trẻ uống bùa mê thuốc lú gì vậy?
Đã đi lâu như vậy mà vẫn muốn trở về?
Chẳng lẽ chuyện Tống Ngôn Chi đã đuổi mình đi cô bé đã quên mất rồi sao?
Ban đầu, Chu Xảo cho rằng Bùi Quý Xuyên là người duy nhất đứng về phía Tống Ngôn Chi.
Nhưng bây giờ cô ta phát hiện ra ngay cả Bùi Điềm Điềm cũng không đáng tin.
Quả thực khiến cho cô ta thất vọng.
Chẳng phải tất cả mọi việc cô ta làm cho tới bây giờ đều là để mang lại cho bọn họ một tương lai tươi sáng tốt đẹp sao?
Thật không may, trên đường trở về trời bắt đầu mưa to.
Tất cả mọi người đều vội vàng xuống núi.
Bởi vì hầu hết mọi người đều không ngờ trời lại đột nhiên mưa lớn, cho nên không nhiều người mang theo dù.
Tống Ngôn Chi lại nhớ mang theo dù, nhưng chỉ một cái dù, bọn họ đông người như vậy, chắc chắn là không đủ.
Mùi hương quen thuộc của người đàn ông xộc vào mũi cô, cô vô thức nghiêng đầu nhìn xem, dưới chân suýt chút nữa trượt ngã.
Chỗ này không giống như những ngọn núi được phát triển trong tương lai, có cầu thang lên xuống.
Hầu như đều là những con đường bùn đất do người dân dẫm lên.
Trời vừa mưa đã dễ trượt ngã.
Tống Ngôn Chi giật mình, vô thức đưa tay níu lấy người đàn ông bên cạnh.
Bùi Duật Sâm dừng lại, ngay sau đó lập tức nắm lấy bàn tay Tống Ngôn Chi đang đưa ra, hơi cúi đầu nhìn Tống Ngôn Chi.
“Cẩn thận một chút.” Anh nhỏ giọng nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

