Mặt Chu Xảo cứng lại, cô ta cơ bản không mang theo bất cứ đồ ăn nào cả.
Nhìn thấy giáo viên chỉ đạo mọi người tìm chỗ nghỉ ngơi, ăn chút gì đó, sắc mặt cô ta hết trắng lại xanh.
Trong lòng còn oán trách giáo viên sao lại không nói rõ ràng, cứ vậy mà để người ta leo núi.
Không phải là đang hành hạ người khác sao?
Lúc này tự nhiên là không có gì ăn cả.
Thấy Bùi Điềm Điềm hỏi mình sẽ ăn gì, cô ta có vẻ hơi xấu hổ, nói: "Xin lỗi, Điềm Điềm. Dì không ngờ là sẽ đi leo núi, dì không chuẩn bị gì cả, cũng không mang theo đồ ăn."
"Nhưng cháu yên tâm, đợi lát nữa xuống núi, dì sẽ mua đồ cho cháu ăn, cháu cố chịu một chút.”
Buổi sáng Bùi Điềm Điềm không phải uống bát cháo thì là ăn màn thầu.
Bản thân không có sức chống lại cơn đói.
Lúc này lại vận động lâu như vậy, đã sớm đói không chịu nổi.
Nghe thấy lời này, khuôn mặt nhỏ đã tái nhợt.
Lúc này cô bé ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của trứng gà.
Mùi thơm này có chút quen thuộc, cô bé vô thức nhìn về phía anh trai mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)