Vì vậy Giang Tâm lười đôi co với mẹ Phó, dù sao cô có nói nhiều hơn nữa thì mụ ta cũng sẽ không tin cô. Giang Tâm thẳng thừng thừa nhận mình đã đánh Giang Uyển:
"A Uyển, nếu cháu có uất ức gì thì đừng giấu nhé, nói với dì thì dì mới giúp cháu được."
Mẹ Phó sợ Giang Uyển không nói thật với mình nên vội vàng quay lại bổ sung một câu.
Giang Uyển vốn còn đang nghĩ có thể lấp liếm cho qua, cô ta đứng bên cạnh im lặng không nói gì. Kết quả, Giang Tâm lại trực tiếp bảo mẹ Phó hỏi mình, khiến Giang Uyển không khỏi hoảng hốt.
Cô ta ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Giang Tâm, tim đập thình thịch, sợ rằng chỉ cần mình do dự thêm chút nữa, Giang Tâm sẽ nói toạc hết những chuyện cô ta đã làm ra trước mặt bố mẹ Phó Dục. Thế là cô ta gần như không suy nghĩ, trực tiếp mở miệng:
"Hiểu lầm, đều là hiểu lầm! Dì ơi, dì hiểu lầm Giang Tâm rồi, cái tát trên mặt cháu là do cô ấy thấy có con ruồi đậu trên mặt cháu nên mới đánh trúng thôi!"
Nói xong, không đợi bố mẹ Phó Dục kịp phản ứng, Giang Uyển đã nhanh chân một bước, kéo bố Phó và mẹ Phó ra khỏi phòng của Giang Tâm.
Sự việc coi như tạm lắng.
Ra khỏi phòng, mẹ Phó đã phản ứng lại nên vẫn tiếp tục truy hỏi Giang Uyển. Giang Uyển ở bên đó trả lời với giọng điệu cực kỳ thiếu kiên nhẫn.
Trong phòng, nghe động tĩnh bên ngoài, Giang Tâm cạn lời. Nếu không thì sao cô có thể nói Giang Uyển ngốc chứ. Cái lý do mà cô ta bịa ra, đến kẻ ngốc cũng chẳng tin! Nhà ai tốt bụng giúp đập muỗi mà lại chuyên đánh vào mặt người ta chứ! Đúng là tào lao hết sức!
Cũng không trách mẹ Phó không tin, đổi lại là cô, e rằng cũng chỉ nghĩ Giang Uyển đang coi mình là kẻ ngốc! Giang Tâm cạn lời, nhưng may mà ba người này cuối cùng cũng ra khỏi phòng của cô. Giờ thì lỗ tai đã được yên tĩnh.
Giang Tâm bước lên, khóa cửa phòng lại. Sau đó cô lặng lẽ lấy tiền và tem lương thực mà cha mẹ nguyên chủ gửi cho từ trong túi ra. Cô định tính toán xem bây giờ trong tay mình có bao nhiêu tiền tiết kiệm. Lấy ra một xấp dày cộp, Giang Tâm vốn còn nghĩ ít nhiều gì cũng phải có kha khá.
Kết quả, cô càng đếm càng thất vọng. Lông mày Giang Tâm dần nhíu lại, sau khi kiểm tra ba lần, cô mới dám chắc chắn một sự thật. Đó là bây giờ, số tiền tiết kiệm trong tay cô cộng lại tất cả cũng chỉ có hơn ba trăm đồng mà thôi.
Ít tiền như vậy thì làm được gì? Một tháng tiền ăn còn không đủ, nếu sau này cô thật sự ly hôn với Phó Dục, e rằng sẽ bị chết đói thật.
Giang Tâm ngước mắt lên, lại một lần nữa quan sát căn phòng tân hôn của cô và Phó Dục. Cô nghĩ, lục lọi xem trong căn phòng này có thứ gì đáng giá không, đến lúc đó sẽ mang đi hết để đổi lấy tiền. Bố mẹ Phó Dục đối xử với nguyên chủ tệ như vậy, cô mang đi một ít đồ đạc đáng giá của họ coi như là phí bồi thường.
Nhưng cũng chính vào lúc này, Giang Tâm mới nhận ra hiện giờ là những năm tám mươi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)