Hiện giờ vẫn chưa phải lúc trở mặt với gia đình Phó Dục.
Nhưng mẹ Phó sỉ nhục mình như vậy, Giang Tâm thật sự không chịu nổi chút nào.
Cô cúi đầu, thấy mẹ Phó đã hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo lúc nãy, bàn tay đang nắm cánh tay mụ ta càng dùng sức hơn.
Mẹ Phó đau đến mức trào nước mắt.
Mụ ta muốn chửi bới vài câu.
Nhưng lại sợ chọc giận Giang Tâm thêm, lỡ như cô dùng sức hơn nữa, cái thân già này của mụ ta không chịu nổi hành hạ.
Trong lòng mẹ Phó căm hận nghĩ, nếu có thể làm lại một lần nữa, mụ ta nhất định sẽ không để Phó Dục cưới con sao chổi Giang Tâm này!
Nhưng bây giờ hối hận cũng đã muộn rồi!
Giang Tâm nhìn dáng vẻ khóc lóc thảm thiết của mẹ Phó, thật sự không hề khơi dậy chút lòng thương cảm nào trong cô.
Dù sao thì vừa rồi mẹ Phó đã chửi mắng cô như thế nào, vẫn còn rõ mồn một trước mắt.
Giang Tâm cười lạnh một tiếng. Cô trước nay chưa bao giờ là người lương thiện, bụng dạ có thể chứa thuyền, bao dung mọi ác ý nhắm vào mình.
Cô mở miệng, từng chữ từng câu phân tích với mẹ Phó:
"Tôi hy vọng bà có thể hiểu rõ một điều, là Giang Uyển chủ động đến tìm tôi."
"Bà luôn miệng nói tôi bắt nạt cô ta, có bằng chứng gì không?"
"Trước khi tìm hiểu rõ ngọn ngành sự việc, bà cứ mở miệng là chửi tôi súc sinh, thậm chí còn sỉ nhục cha mẹ tôi, có phải tôi đã quá nể mặt bà rồi không?"
Giọng Giang Tâm lạnh như băng, lời nói thốt ra như muốn đóng băng người khác.
Cô không phải người không tôn trọng người lớn tuổi, thật sự là vì hành động của mẹ Phó quá đáng.
Mẹ Phó không coi cô là con dâu thì cô tự nhiên cũng chẳng cần giống như con dâu nhà người ta, cung kính đối đãi với mụ ta.
Ăn miếng trả miếng, lấy mắt đền mắt.
Nếu cứ như nguyên chủ uất ức nhẫn nhịn, đổi lại là cô, chắc sẽ tức chết mất.
Mẹ Phó rõ ràng cảm thấy mình không nên sợ hãi, nhưng vẫn không nhịn được mà run lên một cái.
Sau khi nghe lời Giang Tâm nói, mụ ta ngẩn người.
Giang Tâm nói quả thật không sai, mụ ta vừa xông vào phòng đã định tội cho Giang Tâm.
Cũng không nghe Giang Tâm giải thích, cứ một mực cho rằng Giang Tâm đã đánh Giang Uyển.
Hơn nữa vừa rồi, trong thoáng chốc mụ ta quả thật có nghe thấy câu nói của Giang Uyển, rằng sự việc không như mụ ta tưởng tượng.
Lẽ nào trong chuyện này thật sự có hiểu lầm?
Mẹ Phó bắt đầu nghi ngờ bản thân.
Nhưng rồi lại nghĩ, má phải của Giang Uyển đã sưng lên, lẽ nào lại là do cô ta tự đánh mình?
Mẹ Phó nghĩ vậy liền hùng hổ quay lại, lên tiếng chất vấn Giang Tâm:
"Vậy vết thương trên mặt A Uyển là sao? Cô giải thích cho tôi đi, tôi không tin là con bé tự đánh mình đấy chứ?"
Nói xong hai câu này, mẹ Phó liếc nhìn cánh tay bị Giang Tâm nắm đau điếng, rồi lại lên tiếng:
"Dù sao đi nữa, bây giờ tôi cũng là mẹ chồng của cô. Đồ không có giáo dục, còn không mau buông tôi ra!"
Đáp lại mụ ta là cái liếc mắt lạnh lùng vô cảm của Giang Tâm. Vốn dĩ hôm nay cô đã bực bội, chuyện của Giang Uyển đã làm lãng phí quá nhiều thời gian của cô. Lúc này cô thật sự lười phải đôi co thêm với mẹ Phó.
Có thời gian đó, cô thà ra ngoài khảo sát địa hình trong thôn còn hơn. Túi cô trống rỗng, tuy có tiền và tem phiếu do cha mẹ nguyên chủ gửi cho nhưng cũng không đủ cho chi tiêu dài hạn. Chỉ có tự mình tìm cách kiếm tiền mới có thể thật sự sống sót trong thời đại này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)