Lời nói của Hoắc Cận Thần khiến mấy người phụ nữ trong sân đều nghẹt thở. Diêu Quế Chi vội vàng hỏi: "Có chuyện gì thế con?"
Hoắc Cận Thần chau mày, anh nhìn Diêu Quế Chi một cái, do dự hai giây mới nói: "Mẹ, tối hôm qua đại ca ăn trộm đồ trên trấn, bị bắt quả tang tại trận. Bây giờ, anh ấy vào trong đó rồi."
Vào trong đó, chính là ngồi tù.
Nghe vậy, thân hình Diêu Quế Chi loạng choạng, bà không thể tin nổi nhìn Hoắc Cận Thần: "Con nói cái gì? Con nói đại ca con... ăn trộm đồ bị bắt rồi?!"
"Vâng." Hoắc Cận Thần gật đầu, sắc mặt càng thêm âm trầm nghiêm túc: "Trước đó anh ấy lười biếng không chịu đi làm, lúc lảng vảng trên trấn có quen biết mấy gã du thủ du thực. Tối hôm qua mấy gã đó dẫn anh ấy đi trộm đồ của một nhà giàu có trên trấn. Mấy gã kia không bị bắt, còn đại ca bị tóm tại trận. Hôm nay con vừa lên trấn thì có người bạn kể cho nghe chuyện này. Con đã đi thăm đại ca, anh ấy nói đã khai báo thành thật với công an. Nhưng vì anh ấy cũng tham gia trộm cắp, hơn nữa số tiền trộm cắp khá lớn, cho nên công an tạm thời sẽ không thả anh ấy về."
"Trời đất ơi, ôi trời đất ơi!" Diêu Quế Chi ngay lập tức vỗ đùi khóc rống lên, gương mặt tràn đầy vẻ thất vọng và bi thương: "Tôi đã làm nên tội tình gì thế này, tại sao lại sinh ra đứa con trai như vậy cơ chứ!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



