Chu Xuân Mai âm dương quái khí nói, hận không thể nhà họ Hoắc bây giờ xảy ra chuyện ngay lập tức. Lần trước người nhà họ Chu bà ta đến nhà họ Hoắc đã mất hết mặt mũi, bây giờ người trong thôn vẫn còn đang bàn tán về nhà họ Chu bà ta. Bà ta bây giờ chỉ mong mỏi, nhà họ Hoắc có thể xảy ra chút chuyện, hy vọng nhà họ Hoắc có thể gặp chút xui xẻo lớn.
Lời nói của Chu Xuân Mai khiến trong lòng Diêu Quế Chi vốn đã không có đáy lại càng thêm không có đáy. Bà quay đầu nhìn Chu Xuân Mai, đang định đáp lời, thì Thẩm Khởi Vận trừng mắt nhìn Chu Xuân Mai nói: "Bà không hiểu thì đừng có nói bậy! Cái chân đó của Tuấn Lực nghiêm trọng hơn chúng ta tưởng tượng nhiều, dây thần kinh ở chân cậu ấy toàn bộ đều hoại tử rồi, bởi vì những dây thần kinh này hoại tử, cho nên chân cậu ấy mới không có cảm giác. Chân không có cảm giác, điều này chứng tỏ chân cậu ấy đã hoàn toàn phế rồi. Mà bây giờ, vợ Hoắc lão tứ, có thể làm cho cái chân đó sinh ra cảm giác, điều này chứng tỏ vợ Hoắc lão tứ y thuật cao siêu! Ngay cả bệnh viện trên huyện cũng không có cách nào làm cho cái chân đó sinh ra cảm giác, nhưng vợ Hoắc lão tứ lại làm được, hơn nữa hình như còn là sáng nay châm cứu một lần đã làm được rồi? Y thuật này, xứng danh Hoa Đà tái thế!"
Thẩm Khởi Vận là thật sự rất kinh ngạc, ban đầu ông nghe nói vợ Hoắc lão tứ làm cho chân của Hoắc Tuấn Lực sinh ra cảm giác, còn tưởng Diêu Quế Chi đang nói dối cơ, nhưng nhìn biểu cảm nghiêm túc của Diêu Quế Chi lúc sau, liền biết Diêu Quế Chi không nói dối. Khâm phục a khâm phục a, ông là thật sự khâm phục. Một lần đã có thể làm cho cái chân hoàn toàn phế sinh ra cảm giác, y thuật này, ông cả đời này e là đều không thể đạt tới được.
Nghe thấy lời của Thẩm Khởi Vận, ánh mắt Diêu Quế Chi chợt sáng lên, bà nhìn chằm chằm Thẩm Khởi Vận nói: "Thẩm Xích Cước ông nói vậy, là chân Tuấn Lực nhà tôi cảm thấy đau, là chuyện tốt đúng không? Ông nói vậy là việc chẩn trị của cô con dâu thứ tư nhà tôi là không sai đúng không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



