"Đông Dao con chịu khó vài hôm, đợi Tư Thần về rước con vào thành phố. Thành phố mua đồ tiện lợi, lương Tư Thần cũng khá, đủ nuôi hai vợ chồng."
Đông Dao gật đầu, ăn xong lấy từ túi ra 200 đồng đưa Lâm Phượng Anh: "Mẹ, chuyện lấy trộm tiền là con sai, con không nên tự tiện lấy tiền quyên cho người khác. Cảm ơn mẹ đã rộng lượng tha thứ, đây là 200 đồng còn lại."
Thật ra Đông Dao có tiền, khi cưới Đông Diệu Huy cho 1.000 đồng, nhưng cô bỏ sổ tiết kiệm hết.
Trước khi cưới, ông dặn không được đụng vào tiền trừ khi khẩn cấp, đó là khoản dành dụm cho tương lai của cô.
Ăn cắp tiền là do muốn phản kháng và chống đối thôi.
"Con giữ tiền đó để dùng ở thành phố, thành phố nhiều việc cần tiền." Lâm Phượng Anh nhất quyết không nhận: “Con gái lấy chồng xa quê hương là cực khổ rồi, nhưng đừng lo, dần dần cuộc sống sẽ tốt lên thôi."
Tư Tiểu Huệ chanh chua nói: "Đúng là có con dâu quên con gái. Chị ta cầm tiền bỏ túi rồi vào thành phố ăn ngon mặc đẹp, còn ba người chúng ta ăn gì?"
"Tiểu Huệ!" Tư Bác Dịch nhìn cô ấy bằng ánh mắt cảnh cáo: "Nói chuyện kiểu gì vậy?"
Lâm Phượng Anh do dự một lúc rồi vẫn nhận lấy, bây giờ nhà thật sự rất cần tiền.
"Giả vờ giả vịt!" Tư Tiểu Huệ tức giận lẩm bẩm.
Đông Dao không để ý cô ấy, uống xong bát cháo rồi về phòng.
Tối đến, cô muốn đi tắm, Lâm Phượng Anh vội bảo Tư Bác Dịch đun nước.
Vừa đi toilet về, thấy cái thúng gỗ đầy nước nóng bốc khói, Đông Dao suýt ngất xỉu.
Ban đầu còn định ở quê vài ngày trải nghiệm cuộc sống nông thôn, giờ cô thật sự muốn chuồn ngay.
Thành thật mà nói, cô không thể quen với điều kiện này.
Cũng dễ hiểu tại sao nguyên chủ cứ luôn phàn nàn, từ bé sống thành phố rồi bỗng chuyển vào nơi phải tắm bằng thùng thế này thì quả thật khó chịu.
Cô lau người qua loa bằng khăn, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, rồi xấu hổ nhìn Tư Bác Dịch xách thùng nước đi giúp cô.
Nằm trên giường chưa bao lâu, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng sấm long trời, tia chớp lóe sáng qua cửa sổ, tiếp đó là tiếng mưa rơi rả rích. Nhớ lại lời cảnh báo của động vật, Đông Dao sững sờ, những gì chúng nói đều là thật.
Trời ạ, từ giờ cô có dự báo thời tiết tư nhân rồi sao? Lúc nãy còn cảm thấy phiền vì nghe nhiều tiếng ồn quá, giờ lại thấy vui vì có thể nghe ngóng được nhiều thông tin hữu ích.
Hôm sau, Đông Dao thức dậy trong tiếng gà gáy chó sủa ầm ĩ, lại nghe muỗi ruồi tám chuyện lác đác.
Muỗi A: [Đêm qua tôi không hút được máu, cô gái này quấn chăn kín mít như bánh chưng ấy.]
Muỗi B: [Vẫn là nhà ông Đại Trụ tốt hơn, ông ta quậy vợ đến nửa đêm, ngủ như heo. Tôi hút máu ông ta hoài mà không thấy phản ứng gì.]
Ruồi A: [Ngày mai sang nhà Lệ Quyên đi, cô ta sắp lên thành phố tìm Tư Thần, chắc có nhiều thức ăn ngon.]
Đông Dao: Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)