Cô ấy nói, chị dâu đã bỏ trốn đi với Cổ Thanh ở thôn bên cạnh.
Anh đã từng nghe nói đến cái tên Cổ Thanh này, là con trai trưởng thôn bên.
Nhìn qua bức ảnh lần nữa, môi của Tư Thần lại càng mím chặt
Đây là bức ảnh mà Đông Diệu Huy gửi đến vào hai năm trước. Cô gái trong ảnh có làn da trắng nõn, gương mặt đẹp tuyệt trần, thoạt nhìn sáng lạn như ánh mặt trời, vừa nhìn đã biết là một cô tiểu thư yểu điệu ở thành phố…
"Bác sĩ Tư, em tìm anh khắp nơi này. Sao anh không nghỉ ngơi một chút rồi lên khoa mà đã đến đây luôn vậy?" Dư Thi Nhã đẩy cửa bước vào, giọng điệu thân mật nói chuyện với Tư Thần.
Khi ánh mắt chạm phải đôi mắt anh, trái tim cô ta đập thình thịch, lúng túng tránh né ánh nhìn của anh, không dám nhìn thẳng.
Tư Thần là bác sĩ trẻ tuổi và đẹp trai nhất bệnh viện, cũng giỏi nhất. Ba cô ta nói về sau Tư Thần sẽ còn vươn xa hơn nữa, như một con đại bàng chưa trưởng thành, sẽ bay cao vút trời xanh, vượt trội hơn mọi người.
Dư Thi Nhã cười nói: "Em nghe nhà anh gọi điện tới, muốn hỏi anh có xin nghỉ về nhà không? Vừa hay em cũng sắp đi thăm họ hàng, em không biết đi xe đạp, anh có thể cho em đi nhờ với không?"
Tư Thần mở sách y khoa trên bàn, lạnh lùng nói: "Tôi chưa quyết định ngày về."
"Bác sĩ Tư, phòng 209 bệnh nhân có biểu hiện bất thường." Một y tá nhỏ tuổi chạy vào với vẻ mặt hoảng hốt.
Tư Thần nhíu mày, cầm theo dụng cụ y tế, mặt lạnh băng bước ra ngoài. Anh luôn như vậy, gặp chuyện nghiêm túc là lạnh lùng, toát lên vẻ trưởng thành không tương xứng với tuổi.
Bị bỏ lại, Dư Thi Nhã mất dần nụ cười, nghe tiếng bước chân hai người đi xa dần, cô ta tò mò nhìn ngăn kéo, do dự một lúc rồi kéo ra.
Bức ảnh một cô gái xinh đẹp hiện ra trước mắt.
Cô gái khoảng 17, 18 tuổi, mặc váy xanh nhạt, tóc buộc đuôi ngựa cao. Da trắng như tuyết, mắt sáng răng trắng, má lấp lánh hai hốc cười duyên dáng, rõ ràng là người đẹp.
Ngay cả Dư Thi Nhã là con gái cũng phải nhìn lâu mới rời mắt khỏi bức ảnh.
Hình chụp trong trường học, có lẽ là bạn học của bác sĩ Tư?
Chẳng trách anh cưới vợ mà vẫn giữ bức ảnh này, ra là thầm thương trộm nhớ cô gái xinh đẹp đến vậy.
Dư Thi Nhã mím môi, trong lòng khó chịu.
...
Cả thôn Thượng Hà Truân chỉ khoảng 80 hộ, chỉ có nhà Trương Lệ Quyên và trưởng thôn có điện thoại. Nhà đông người nên điện thoại trưởng thôn thường xuyên bận rộn, Lâm Phượng Anh nghĩ mãi quyết định đợi nhà Trương Lệ Quyên nạp tiền điện thoại rồi gọi.
"Đông Dao, con đừng lo, nếu Tư Thần về, mẹ sẽ giải thích rõ, vừa khéo con có thể vào thành phố với nó."
Đông Dao thoải mái nói: "Con không lo, cây ngay không sợ chết đứng." Miệng nói không lo nhưng thật ra cô lo lắm, nếu hai người ly hôn vì chuyện này thì ông già cổ hủ Đông Diệu Huy sẽ bẻ gãy chân cô mất.
"Đúng rồi, đúng rồi." Lâm Phượng Anh gật đầu liên tục.
Bên cạnh, Tư Tiểu Huệ mím môi, dù sao cũng do cô ấy gây ra chuyện này nên hơi chột dạ.
Tối đến, Lâm Phượng Anh nấu một nồi cháo gạo, một đĩa rau muối, còn luộc riêng một quả trứng cho Đông Dao. Đó là quả trứng cuối cùng trong nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)