Đại Bảo và Nhị Bảo nghe vậy thì nhìn nhau, rồi lại nhìn chiếc đèn bàn đang tỏa sáng rực rỡ trong bóng tối, cảm thấy lời thím hai nói rất có lý.
Bây giờ chúng không có tiền, nhưng đâu có nghĩa là sau này cũng nghèo mãi. Chỉ cần nỗ lực, chúng cũng có thể đường hoàng dùng điện và tự tay đóng tiền điện.
Đột nhiên hai đứa trẻ dường như đã thông suốt đạo lý này nên không còn cố chấp nữa, chỉ có Nữu Nữu là vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì.
Trần Viện đối xử công bằng với cả ba đứa trẻ. Tuy chỉ có hộp cơm của Nhị Bảo bị hỏng nhưng cô vẫn mua hộp cơm mới cho cả Đại Bảo.
Còn Nữu Nữu vì chưa đi học nên tạm thời không cần dùng hộp cơm, Trần Viện liền mua cho cô bé một bộ bát thìa cỡ nhỏ.
Trước đây bát ăn cơm trong nhà đều quá lớn so với tay Nữu Nữu khiến cô bé bưng không nổi, lần này cô bé có thể tập tành để dần tự biết xúc cơm ăn.
Thấy thím hai mua hộp cơm mới cho Nhị Bảo, Đại Bảo cũng rất tò mò, nhưng nó không ngờ rằng thím hai lại mua cho cả mình nữa.
Rõ ràng hộp cơm của nó vẫn còn dùng được, vậy mà thím vẫn quan tâm đến nó.
Đây là lần thứ bao nhiêu rồi nhỉ? Những lần thím hai đối tốt với nó nhiều đến mức sắp không đếm xuể nữa rồi.
Nó run run đưa tay nhận lấy hộp cơm mới, phát hiện ra đây là loại hai tầng, bên trong có thể để riêng cơm và thức ăn, lại còn có ngăn chuyên dụng để đựng đũa.
Bên ngoài hộp cơm có thêm một chiếc túi chống bụi, chỉ nhìn thôi đã thấy chất lượng tốt hơn hẳn cái cũ.
Đại Bảo chân thành nói: "Thím tốt với chúng cháu quá."
"Chắc mấy đứa đều đói rồi nhỉ, để thím đi nấu cơm."
Trần Viện xua tay.
Có vài việc cũng không cần thiết phải làm cho cảm động rớt nước mắt, dù sao mục đích ban đầu của cô cũng chỉ là thu thập năng lượng từ bọn trẻ nhà họ Thẩm mà thôi.
Vỗ vỗ bụng, Trần Viện bắt đầu thu thập năng lượng để bù lại nỗi sợ hãi mà bọn trẻ phải chịu đựng ngày hôm nay.
Trần Viện thay chiếc đèn trần cũ bằng bóng đèn tuýp mới mua, nhìn thuận mắt hơn hẳn cái bóng đèn dây tóc vừa nhỏ vừa cũ nát trước kia.
Buổi tối, dưới ánh đèn sáng trưng, cả căn phòng hiện lên sạch sẽ và ngăn nắp, từ nay nhìn đồ vật không còn khó khăn nữa.
Cùng lúc đó, ánh sáng hắt ra từ cửa sổ căn nhà nhỏ của họ Thẩm trở nên đặc biệt chói lọi giữa màn đêm vạn nhà lên đèn.
Tại nhà cũ họ Thẩm ngay bên cạnh, Trương Quế Lan và Thẩm Trường An đang xem tivi, liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ mà suýt chút nữa thì hoa cả mắt.
Nếu không phải xác định rõ đó là nhà của Thẩm Hoài thì bà ta còn tưởng mình nhìn nhầm.
Chiếc đèn trần ở phòng đối diện là do chính tay Trương Quế Lan thay xuống nên bà ta nhớ rõ lắm, không thể sai được.
Bởi vì sau khi Thẩm Hoài đi, tiền điện tiền gas mỗi tháng bên đó đều do bà ta đóng, nên tiết kiệm được chút nào hay chút ấy.
Nhưng tối nay nhà bên cạnh lại sáng rực lên, không biết dùng loại đèn gì nhưng nhìn độ sáng kia là biết tốn bao nhiêu điện rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)