Nhị Bảo bĩu môi: "Không hỏng được đâu, em sẽ cẩn thận mà."
Trần Viện cười bảo: "Làm gì dễ hỏng thế được. Dù sao thì hỏng cũng không lo, có hạn bảo hành mà. Sau này chiếc đèn bàn này là để hai đứa dùng học bài buổi tối, có nó rồi thì phải chăm chỉ học hành hơn nữa nhé."
Hai đứa trẻ đỏ hoe mắt, gật đầu thật mạnh: "Chúng cháu nhất định sẽ cố gắng ạ."
Được Trần Viện động viên, bọn trẻ bật chiếc đèn bàn mới mua lên.
Kiểu dáng chiếc đèn vô cùng đơn giản, trên ống trụ màu trắng tinh khôi chỉ có một chiếc chụp đèn hình cái bát, phần đế có nút công tắc xoay để điều chỉnh độ sáng.
Khi công tắc được bật, ánh đèn chiếu rọi lên gương mặt còn vương nét ngây thơ của Đại Bảo và Nhị Bảo.
Mấy chữ cuối cùng thằng bé đã phải dùng hết sức lực mới nói ra được, bởi vì nó cũng vô cùng thích chiếc đèn này.
Tuy thím hai hiện tại khác hẳn trong giấc mơ, đối xử với anh em nó rất tốt, lại cho ăn ngon, nhưng nó luôn cảm thấy không nên gây thêm phiền phức cho thím hai nữa.
Giá chiếc đèn này chắc chắn rất đắt, đắt đến mức chúng không dám tưởng tượng. Hơn nữa đèn bàn lại chạy bằng điện, bà nội lắp cho căn phòng này một bóng đèn bé xíu thôi đã kêu tốn điện rồi, trong khi chiếc đèn này vừa to vừa sáng, tiền điện chắc chắn cũng không hề ít.
Đại Bảo hiểu chuyện từ rất sớm. Khi con cái nhà người ta còn đang làm nũng trong vòng tay cha mẹ thì nó lại không dám mơ tưởng viển vông, bởi nó biết cái gì nên đòi hỏi, cái gì không.
Có những chuyện không kỳ vọng quá cao thì sẽ không phải thất vọng.
Bà nội sống cùng anh em nó lâu như vậy mà còn đề phòng chúng như phòng trộm cướp, huống chi thím hai mới đến được hai ngày, cũng chẳng phải ruột thịt thân thích gì, nhận không đồ thím tặng thế này, trong lòng nó thực sự rất áy náy.
Nhị Bảo còn nhỏ nên chưa nghĩ được nhiều đến thế.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, thằng bé đã cực kỳ thích chiếc đèn này, nâng niu nó như bảo bối. Giờ nghe nói phải trả lại đèn, trong lòng nó có chút không nỡ.
Nghe những lời Đại Bảo nói, Trần Viện cảm thấy sự hiểu chuyện của đứa trẻ này khiến người ta phải đau lòng.
Nhưng càng là đứa trẻ khiến người ta đau lòng, cô lại càng muốn tiêu tiền cho nó.
Cô liền an ủi: "Đừng suy nghĩ nhiều quá, chiếc đèn này đã mua về rồi thì sẽ không trả lại đâu. Hơn nữa tiền điện cũng chẳng tốn bao nhiêu, nhà người khác có thì nhà mình cũng phải có. Dùng bình thường không tốn điện đâu. Nếu các cháu dùng mà thấy áy náy trong lòng, vậy hãy cố gắng trở nên giỏi giang hơn, sau này kiếm thật nhiều tiền để tự đóng tiền điện là được mà?"
Một cuốn sách cổ từng viết rằng, nỗi bất hạnh của tuổi thơ có khi phải dùng cả đời để chữa lành.
Những tổn thương mà hai đứa trẻ phải gánh chịu không thể ngày một ngày hai mà xoa dịu được, nhưng cô sẽ cố gắng hết sức để giúp chúng thoát khỏi bóng ma tâm lý đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
