“Chỉ cần cháu thay đổi được thân phận Hắc Ngũ Loại, những người kia cũng chẳng làm gì được cháu.”
Thím ba kéo Thẩm Ý Đường ngồi xuống chiếc giường ghép bằng những tấm ván cửa.
Ba con heo trong chuồng khịt khịt, húc vào hàng rào, từng đợt mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi.
Thím ba ghét bỏ nhíu mày, nhưng trên mặt vẫn cười tươi: “Chú ba cháu tìm cho cháu một đối tượng xem mắt, thành phần của người ta tốt lắm. Năm ngoái còn được công xã biểu dương, nhận giấy khen vì hành động dũng cảm cứu người của đội sản xuất.”
“Chỉ cần cháu gả qua đó, cháu sẽ có thân phận nông dân. Không chỉ có thể thay đổi xuất thân và thành phần của cháu, mà còn có thể bảo đảm cháu không bị đưa đi. Chuyện tốt như vậy còn gì bằng!”
“Hơn nữa, sính lễ rất cao, tận một trăm đồng đấy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


