“Đã là một mối hôn sự tốt như vậy, sao thím Ba không để chị họ gả cho người ta?”Thẩm Ý Đường hỏi ngược lại.
Thím Ba nghẹn lời. Con gái bà ta là sinh viên đại học Công Nông Binh, sau này tốt nghiệp đại học còn phải trở thành cán bộ nhà nước. Làm sao có thể gả cho một người đàn ông tàn tật lớn tuổi được?
“Nhưng người ta có thể cho một trăm đồng tiền sính lễ, còn cho cháu đưa Quốc Khánh theo về nhà chồng.” Thím Ba tiếp tục khuyên nhủ: “Bố mẹ cháu đều mất rồi, cháu là chị, cháu phải nghĩ cho Quốc Khánh nhiều hơn chứ.”
Thím Ba đẩy Thẩm Quốc Khánh đến trước mặt Thẩm Ý Đường, hết lời khuyên nhủ: “Nó còn nhỏ thế này, nếu cháu bị người ta bắt đi… lỡ cháu xảy ra chuyện gì thì sao? Để Quốc Khánh một mình côi cút sống trên đời, đáng thương biết bao.”
Thẩm Ý Đường cười khẩy, đang định đáp trả thì Thẩm Quốc Khánh đã nhìn khẩu hình của thím Ba hiểu được lời bà ta nói. Cậu tức giận gào lên, đẩy thím Ba ra ngoài.
Cậu không muốn chị vì mình mà hy sinh hạnh phúc cả đời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


