Giọt nước mắt nhỏ vào đôi bông tai ngọc trai trong tay, Tần Tuy Tuy còn chưa kịp lau thì một lực hút cực lớn đã kéo cô vào trong. Một luồng ánh sáng trắng lóa mắt xẹt qua, Tần Tuy Tuy chớp mắt một cái đã đứng ở một nơi lạ lẫm.
Đập vào mắt là một thác nước cuồn cuộn đổ xuống từ vách đá cao hàng chục mét, dòng nước tụ lại thành một hồ nước xanh ngắt dưới chân núi rồi chảy thành suối.
Dòng suối chia mảnh đất này làm hai. Bên trái là vùng đất đen rộng lớn, bên phải là bãi cỏ xanh mướt tràn đầy sức sống, trên thảm cỏ có đàn cừu và bò đang nhẩn nha gặm cỏ, một khung cảnh hài hòa và thư thái.
Trên thảm cỏ còn có một ngôi nhà gỗ nhỏ hai tầng, phía sau nhà gỗ là một dãy nhà xưởng, ước chừng có hơn mười gian, bên trong đều trống rỗng. Chỉ có gian đầu tiên có một bảng điều khiển đơn giản với các nút bấm như: "Gieo trồng", "Thu hoạch", "Gia công", "Giết mổ"... Xem ra không gian này là một nông trường tự động hóa quy mô nhỏ!
Bên ngoài đã có tiếng động là những người đó đến bắt bố mẹ cô. Không kịp suy nghĩ nhiều cô lập tức lách người ra khỏi không gian.
Một phần gia sản của nhà họ Tần được giấu cùng cô trong hầm ngầm này, cô phải mau chóng dời đi.
Hầm ngầm có mấy gian phòng, Tần Tuy Tuy rất quen thuộc nơi này nên không cần đèn, cô nhanh chóng mò đến nơi để dược liệu.
Nhà cô phất lên nhờ kinh doanh dược liệu, trong hầm ngầm xếp từng thùng từng thùng đông trùng hạ thảo, thạch hộc tía, thiên ma, tam thất. Còn có mấy thùng trân quý hơn như nhân sâm hoang dã, linh chi, ngưu hoàng tự nhiên, xạ hương tự nhiên, sừng tê giác, trầm hương... được xếp riêng trên giá.
Tần Tuy Tuy phẩy tay một cái, tất cả đều được thu hết vào nhà xưởng trong không gian.
Gian phòng thứ ba cất giữ sách, đủ loại sách từ cổ chí kim, từ sách chuyên ngành đến tản văn du ký, từ sách giáo khoa đến sách công nông nghiệp, thậm chí cả sách ngoại ngữ cũng có, trong đó có không ít là "sách cấm". Tần Tuy Tuy thu sạch cả sách lẫn giá sách vào trong.
Gian cuối cùng hơi nhỏ, vốn có một dãy tủ rượu đựng các loại rượu danh tiếng trong và ngoài nước mà bố cô dày công sưu tập, giờ đã trống trơn. Trên một cái tủ khác có một hộp nhỏ đựng các loại đồng hồ cao cấp, trà ngon và thuốc lá quý, giờ cũng biến mất sạch sẽ, chắc chắn là bị Dương Kiện Khang bê đi hết rồi.
Tần Tuy Tuy thu cái tủ rượu rỗng vào không gian, kiểm tra lại hầm ngầm một lần nữa, xác định đã vét sạch sành sanh mới áp tai vào cửa hầm nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Chờ thêm khoảng 20 phút, chắc chắn bên ngoài không còn tiếng động, cô mới cẩn thận leo ra khỏi hầm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
