"Tuy Tuy, con có nhớ kỹ lời mẹ dặn không? Đến đảo Quỳnh rồi thì đừng có tùy tiện như ở nhà nữa."
"Nếu gặp chuyện gì không giải quyết được thì... Cứ làm nũng với A Nghiên một chút. Bố con đã đánh điện tín cho cậu ấy rồi, đứa trẻ đó tốt bụng lắm, nhất định sẽ chăm sóc tốt cho con."
"Bố mẹ đã đăng báo đoạn tuyệt quan hệ với con, phần lớn tài sản nhà họ Tần cũng đã chuyển sang nhà chú Dương của con rồi, để chú ấy giữ hộ con trước. Sau này chắc chắn trời sẽ hửng nắng thôi, lúc đó con hãy đến lấy lại. Phần lớn hành lý mẹ cũng gửi đến chỗ A Nghiên cho con rồi, đến đó thiếu gì thì mua sau."
"Nhớ kỹ lát nữa dù có xảy ra chuyện gì cũng phải trốn kỹ trong hầm ngầm, đừng có ra ngoài..."
Mẹ Tần cố gắng chớp mắt để ngăn những giọt lệ không rơi xuống. Đứa con gái được cưng chiều suốt 18 năm giờ đây buộc phải rời xa vòng tay cha mẹ, một thân một mình đối mặt với sóng gió cuộc đời, làm sao bà có thể yên tâm cho được?
Tần Tuy Tuy cũng ra sức chớp mắt, cuối cùng mới xác nhận được cảnh tượng trước mắt là thật.
Cô thức tỉnh rồi! Cô thế mà lại là một nữ phụ pháo hôi nhà tư bản chưa sống sót quá tập hai trong một cuốn tiểu thuyết nam tần. Bây giờ là năm 1970, đêm mà gia đình cô bị thanh trừng. Lúc này đã là mười một giờ đêm, một lát nữa thôi bố mẹ cô sẽ bị đưa đi. Theo kế hoạch sáng sớm mai cô sẽ được người mà bố sắp xếp đưa ra sân bay bay thẳng đến Dương Thành, từ Dương Thành ngồi tàu ra đảo Quỳnh.
Nhưng kế hoạch chẳng đuổi kịp biến hóa. Người vốn được sắp xếp đưa cô đi là bạn tâm giao của bố - Dương Kiện Khang. Nhà họ Dương và nhà họ Tần vốn có giao tình thâm hậu từ đời ông nội, Dương Kiện Khang và bố cô - Tần Hành Chỉ là bạn nối khố cùng nhau lớn lên.
Đáng tiếc Dương Kiện Khang thấy tiền sáng mắt, bị đống gia sản khổng lồ của nhà họ Tần làm cho lóa lòng. Ông ta không những không đưa cô lên máy bay đi Dương Thành mà trái lại còn đưa cô lên giường của gã cấp trên đã hơn 50 tuổi.
Trong sách tên cấp trên đó là một kẻ biến thái, hành hạ cô đến mức chỉ còn thoi thóp. Khi cô trốn thoát ra được thì tình cờ gặp nam chính. Nam chính đẹp trai tốt bụng đã đưa cô vào bệnh viện, trước khi trút hơi thở cuối cùng, cô đã nói cho nam chính biết nơi cất giấu tài sản của nhà mình. Cứ thế nam chính thừa kế khối tài sản hàng chục triệu của nhà họ Tần mà không tốn chút công sức nào. Sau này nhờ luồng gió xuân của thời kỳ cải cách mở cửa, hắn ta phất lên như diều gặp gió, trở thành đại phú hào giàu nứt đố đổ vách, lại còn có vô số cô gái tốt tình nguyện lao vào lòng.
Nhổ vào! Cái thế giới này đúng là một đống rác rưởi!
Tần Tuy Tuy lau khóe mắt ươn ướt, nói nhỏ với người mẹ đang đứng ở cửa hầm: "Mẹ yên tâm đi, con nhất định sẽ tự chăm sóc tốt cho mình. Mẹ và bố cũng phải kiên trì nhé, đợi con đến đón hai người!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
