“Không cần”, Lý Sâm từ chối, “Tôi về nhà tùy tiện nấu một chút, rất nhanh.”
Lý Sâm đương nhiên cũng biết, nếu như đến nhà Trần Cường ăn thì anh có thể nhẹ nhàng hơn nhiều.
Rốt cuộc cho dù hắn không ăn thì ba đứa nhỏ cũng phải ăn cơm.
Nhưng, Trần Cường cũng đã lập gia đình, trên có già dưới có trẻ, cho dù Trần Cường sẽ không so đo nhiều như vậy, nhưng vợ anh ấy thì chưa chắc, một lần hai lần còn được, nhiều lần thì khó tránh khỏi rước lấy kín đáo phê bình.
Dù sao thời buổi này, ai cũng không dễ dàng.
Nói, vừa vặn tới cửa nhà, nói với Trần Cường một tiếng anh liền đẩy cửa đi vào.
Trần Cường nhìn anh đi vào mới đi, trước khi đi, nhịn không được hít sâu một hơi mùi hương phiêu dật trong không khí.
Bụng thầm thì kêu lên, càng đói bụng.
Nhà anh ấy cũng đã lâu không có ăn thịt, ngày nào đó rãnh rỗi nhất định phải đi một chuyến trong thành cắt mấy lạng thịt trở về nếm thử.
Thẩm Y Y mặc dù chỉ làm ba món ăn, nhưng mà thịt khô cô làm hai cân, cộng thêm khoai tây, ước chừng có hai đĩa lớn, còn có cá kho cùng canh trứng gà rong biển, tổng cộng có bốn món ăn, đủ ăn.
Lúc bưng lên bàn, Nhị Bảo cũng Tiểu Bảo thèm đến nuốt nước bọt, Đại Bảo tương đối nội liễm hơn một chút, nhưng đôi mắt cũng ngăn không được mà ngó trên bàn.
Tiểu Bảo vóc dáng lùn, đang nhón chân ghé vào trên mép bàn mắt trông mong mà nhìn, còn chọc chọc cánh tay anh hai cậu, nhỏ giọng nói, “Anh hai, là thịt, là thịt.”
“Ừ ừ”, Nhị Bảo mắt cũng không chớp mà nhìn chằm chằm.
Thầm Y Y buồn cười, ôm Tiểu Bảo lên ghế dài, bảo Đại Bảo Nhị Bảo ngồi xuống, cầm chén đi xới cơm cho bọn họ, Đại Bảo sợ cô cầm không xuể, kêu Nhị Bảo cùng đi hỗ trợ.
Sau đó bọn họ liền thấy được cả một nồi cơm trắng lớn bốc khói thơm phức, mẹ bọn họ đang xới cơm cho bọn họ, lại là một chén lớn đầy vung.
Thẩm Y Y thấy bọn họ, bảo bọn họ đi qua, đưa cho mỗi đứa một chén cơm, “Cẩn thận nóng, đi thôi, đi ăn trước đã, không đủ lại qua đây lấy.”
Đại Bảo Nhị Bảo ngây ngốc nhận lấy, bưng chén cơm thơm ngào ngạt, màu sắc trong sáng trở lại nhà chính.
Tiểu Bảo không chú ý tới biểu tình ngây ngốc của hai anh trai, cậu còn nhỏ, cũng sẽ không nghĩ nhiều như vậy, thấy hai người anh trai đều bưng cơm trở về, mùi thơm kia thật sự mê người, cậu cũng nhịn không được giãy dụa đi xuống ghế, muốn đi phòng bếp bưng cơm của mình.
Giây tiếp theo, liền thấy mẹ bưng một chén cơm đã trở lại.
“Làm sao lại đi xuống rồi?” Thẩm Y Y đặt bát cơm ở trước mặt cậu bé, lại ôm Tiểu Bảo ngồi dậy, “Đây là của Tiểu Bảo, mẹ bưng tới cho con rồi.”
“Mẹ, này thật là cho chúng con ăn sao?” Nhị Bảo thật sự nhịn không được, hỏi.
Cậu bé nghe nói, gạo trắng như vậy là lương thực tinh, cực quý cực đắt, hơn nữa có tiền cũng không chắc chắn có thể mua được.
Cha đương nhiên cũng đã từng mua, nhưng bởi vì phải có phiếu, mua không nhiều lắm, đều là trộn với thô lương ăn cùng, cũng không có thơm như vậy.
“Đương nhiên rồi”, Thẩm Y Y ôn nhu nói, “Chỉ cần các con thích, mẹ mỗi ngày đều làm cho các con.”
“Mẹ”, Nhị Bảo oa một tiếng khóc, nhào về phía cô mà ôm ấp, “Mẹ đối với chúng con thật sự thật tốt quá.”
Tiểu Bảo vừa thấy anh hai cậu khóc, tuy rằng không rõ ràng lắm nguyên nhân, nhưng cậu cũng khóc theo, duỗi tay về phía cô muốn ôm một cái, “Ô ô ~”
Thẩm Y Y vội vàng ôm lấy bọn họ trấn an, nhìn đến trong mắt Đại Bảo cũng hàm chứa nước mắt, vội bảo bọn họ lại đây.
Thẩm Y Y dỗ rất lâu mới dỗ được chúng, kêu bọn họ ngồi xuống ăn cơm.
Ba bảo thút tha thút thít đáp, “Mẹ, sao mẹ không ăn?”
Thẩm Y Y gắp thức ăn cho Tiểu Bảo, thuận miệng nói, “Mẹ đang chờ cha các con”.
Đại Bảo vừa nghe, lập tức buông đũa xuống, “Con cũng muốn chờ cha trở về lại ăn.”
Nhị Bảo có chút lưu luyến nhìn thức ăn trên bàn, buông đũa xuống, “Con cũng chờ cha.”
Tiểu Bảo đã ăn đến miệng phình phình lên giống một con Hamster nhỏ, nghe xong hai anh trai nói, ngửa đầu ủy khuất nhìn về phía Thẩm Y Y, cậu cũng muốn chờ cha trở về lại ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)