Thẩm Y Y lại lần nữa bị sự đáng yêu của con trai làm cho tan chảy, đưa tay lau nước mắt vươn trên lông mi cậu, “Tiểu Bảo vẫn là một bé con, bé con thì phải ăn no no, cha trở về thấy mới cao hứng.”
Thẩm Y Y nói xong, còn muốn khuyên bảo Đại Bảo Nhị Bảo ăn trước, cửa liền truyền đến một tiếng “Kít” vang lên.
Thẩm Y Y cứng đờ một chút, đột nhiên quay đầu, chạm ánh mắt cùng người đàn ông đang đi vào cửa.
Ký ức bọn họ ở chung đời trước từng màn từng màn hiện lên như những thước phim điện ảnh đang phát ra ở trong đầu cô, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh anh lái xe lao về phía Lâm Gia Đống, biểu tình tàn nhẫn quyết tuyệt.
Thẩm Y Y dần dần đỏ hốc mắt.
“Cha!”
“Cha!”
Đại Bảo cùng Nhị Bảo rất là kích động, nhảy xuống ghế, chạy vọt qua, “Cha, cha đã trở lại, mẹ làm đồ ăn ngon, mau tới đây ăn.”
“Cha~cha~” Tiểu Bảo cũng nhìn thấy cha cậu, vội phất phất tay.
Lý Sâm tùy tay sờ sờ đầu Đại Bảo Nhị Bảo, ánh mắt lại nhìn chằm chằm Thẩm Y Y, thấy đôi mắt cô đỏ, sắc mặt trầm xuống, bước nhanh đi tới, trầm giọng hỏi: “Ai khi dễ em? Anh đi giáo huấn kẻ đó!”
Thẩm Y Y lúc này mới phát giác chính mình lại khóc, hôm nay nước mắt của cô thật sự quá không đáng giá tiền.
Vội vàng lau nước mắt, “Không có người nào khi dễ em, em chính là cảm thấy thấy anh thật tốt.”
“…” Lý Sâm nhíu mày đến càng sâu, ánh mắt nhìn Thẩm Y Y dần dần cảnh giác lên.
Thẩm Y Y vốn còn muốn bổ nhào vào trong ngực anh khóc rống một phen, phát hiện vẻ mặt của anh, đột nhiên phản ứng lại, Lý Sâm cũng không phải là ba đứa nhỏ.
Từ khi cô gả cho anh chưa từng có thái độ hòa nhã, đột nhiên thay đổi lớn như vậy, khó tránh khỏi anh sẽ không cảm giác mình có dụng ý tâm tư gì.
Nhưng không sao cả, cô trở về chính là vì đền bù anh cùng ba đứa nhỏ, người một nhà sống hạnh phúc bên nhau.
Hơn nữa cô thiếu cha con bốn người đã đủ nhiều, cô không muốn lãng phí thời gian từng bước một nữa.
Hình tượng sụp đổ thì sụp đổ, tóm lại cô không phải yêu ma quỷ quái, cô vẫn là cô, đời này bọn họ còn có thật nhiều thật nhiều thời gian, chỉ cần cô lấy thiệt tình mà đối đãi, một ngày nào đó, anh sẽ tin tưởng cô là thật lòng.
“Anh Sâm, nhanh lên ngồi xuống ăn cơm đi”, Thẩm Y Y bưng hai chén cơm trắng, cười khanh khách đi vào tới.
Lý Sâm quay đầu nhìn qua, vẻ mặt nhìn cô như gặp quỷ.
Cô, cô kêu anh là gì? Thẩm Y Y thần thái thực tự nhiên, đặt chén có nhiều cơm hơn tới trước mặt anh, bảo anh ngồi xuống, “Anh Sâm, ngồi xuống nha.”
Lý Sâm vẫn chưa lấy lại tinh thần, Nhị Bảo đã chờ không kịp, lôi kéo vạt áo Lý Sâm, “Cha, cha ngồi xuống nhanh lên, con muốn ăn cơm rồi.”
Lý Sâm theo lực đạo của Nhị Bảo ngồi xuống, vẫn là nhịn không được liếc mắt nhìn người phụ nữ bên cạnh một cái.
Thẩm Y Y thấy anh nhìn sang, nở một nụ cười rạng rỡ với anh.
Lý Sâm nhăn mày đến càng chặt, sự ra khác thường tất có yêu.
Thẩm Y Y gắp một miếng thịt khô cho anh, “Anh Sâm, cái này ăn rất ngon, mặn mặn thơm thơm.”
“Mẹ, con cũng muốn”, Tiểu Bảo giơ chén mình lên.
“Còn có con!” Nhị Bảo theo sát phía sau.
“Đều có đều có”, Thẩm Y Y cười nói, đều gắp cho ba bảo.
“Mẹ cũng ăn đi”, Đại Bảo cũng gắp một miếng cho Thẩm Y Y.
“Cám ơn Đại Bảo”, Thẩm Y Y sờ sờ đầu cậu bé, ăn miếng thịt khô mà Đại Bảo gắp cho cô.
Nhị Bảo thấy vậy, cũng gắp cho cô một miếng, Tiểu Bảo gắp không tới, khiến cậu gấp đến độ sắp khóc, bèn kêu cha cậu bế cậu lên, “Con cũng muốn gắp thịt cho mẹ.”
Lý Sâm chết lặng bế Tiểu Bảo lên, để cậu tự tay gắp một miếng thịt khô cho mẹ, nhìn người phụ nữ cười đến vẻ mặt sung sướng, lúc này mới dám tin tưởng đây thật sự không phải là chính mình hoa mắt.
Cô vì cái gì đột nhiên chuyển biến lớn như vậy, đối xử với anh còn có ba đứa nhỏ tốt như vậy?
Cô có phải hay không lại muốn ly hôn?
Nghĩ như vậy, trái tim vừa muốn nóng lên của Lý Sâm giống như bị tạt một chậu nước lạnh, đáy mắt hiện lên một mạt âm u thất vọng.
Anh chết cũng sẽ không ly hôn, cô nghĩ cũng đừng nghĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


