Lý Tam Hoành cạn lời, “Đã phân gia rồi, vì sao cô ta cũng phải mang một chén cho em?”
“Vấn đề là Trần Cường cũng có, em không có!” Giang Ái Linh giận, “Được rồi, em chỉ là vợ anh, không có thì không có thôi, nhưng anh thì sao? Anh chính là em trai ruột của Lý Sâm, cô ta thế mà cho Trần Cường cũng không cho anh!”
“Trần Cường cậu ta có quan hệ tốt với anh hai anh, hơn nữa ngày thường còn chiếu cố ba bảo, cô ta mang một chén cho Trần Cường cũng không kỳ quái…”
Chữ “mà” còn chưa nói, đã bị Giang Ái Linh đánh gãy, “Vậy anh không có chăm sóc ba đứa nhỏ sao? Em cũng chăm sóc mà!”
“…” Lý Tam Hoành muốn nói, thế thật đúng là không có, trước không nói chính anh ta đã có bốn đứa nhỏ, cho dù muốn chăm sóc cũng lực bất tòng tâm, nếu anh ta dành ra lương thực của mình đi chiếu cố, bị Giang Ái Linh biết thì cô ta sẽ nổi điên.
Nhưng anh ta không nói, quay đầu tiếp tục đi làm việc.
Giang Ái Linh tức chết rồi.
Thẩm Y Y bên này, từng người sau khi ăn xong thì đều vội chạy về trong ruộng làm việc, Lý Sâm hỗ trợ thu dọn chén đũa xong mới quay về trong ruộng.
Thẩm Y Y nhìn thấy bóng dáng của anh khuất ở trong ruộng lúa màu vàng, mới mang theo mấy củ cải nhỏ trở về.
Mấy củ cải nhỏ đã sớm mệt mỏi, còn chưa về đến nhà đã ngáp liên miên.
Kỳ thật Thẩm Y Y cũng mệt mỏi, sau khi về đến nhà, liền dẫn theo mấy củ cải nhỏ đi ngủ một giấc.
Lại lần nữa tỉnh lại, xem chừng đã hơn 3 giờ chiều rồi.
Ba bảo còn đang ngủ, Thẩm Y Y sợ tụi nhỏ ban ngày ngủ nhiều buổi tối không ngủ được sẽ nháo nên gọi bọn chúng dậy.
Ba bảo ngủ đến mơ mơ màng màng, bò từ trên giường ngồi dậy, xoa đôi mắt, thấy mẹ trước mặt còn có chút ngốc, lúc cặp mắt to tựa như nho đen nhìn cô có lẫn theo một ít cảm giác nhút nhát sợ sệt.
Đại Bảo và Nhị Bảo là sinh đôi, hai đứa có chín phần giống nhau, nhưng cũng rất dễ phân biệt, bởi vì ánh mắt Đại Bảo nhìn tương đối ôn nhuận hiền lành, mà Nhị Bảo thì khá hoạt bát nghịch ngợm, vừa thấy liền biết ai là Đại Bảo ai là Nhị Bảo.
Tiểu Bảo tuy rằng không phải cùng thai, nhưng ngũ quan cũng giống hai anh trai mình, cũng có ba bốn phần giống cha.
Trong lòng Thẩm Y Y trìu mến đồng thời lại không nhịn được ghen ghét, nói như thế nào cũng là cô cực cực khổ khổ mang thai mười tháng mới sinh ra, sao không có một đứa nào giống cô hết vậy? Thấy ba bảo vẫn là biểu tình ngây ngốc, Thẩm Y Y quơ quơ tay trước mặt bọn họ, “Làm sao vậy? Ngủ một giấc dậy đã không quen biết mẹ rồi sao?”
“Mẹ?” Nhị Bảo mếu máo, bò đến bên người, ôm lấy cô, “Con còn tưởng rằng mẹ dịu dàng như vậy là mơ.”
Đại Bảo cũng bò lại đây ôm lấy cánh tay cô, ngửa đầu nhìn cô, “Mẹ, có phải mẹ thật sự sẽ không thay đổi lại không?”
Những lời này bọn họ đã hỏi không chỉ một lần, nhưng Thẩm Y Y mỗi lần nghe, đều có cảm giác chua xót.
Cô trước kia thật sự quá khốn kiếp, dù cho hiện tại cô đã thay đổi tốt hơn nhưng con trai của cô vẫn không có cảm giác an toàn như vậy.
“Sẽ không”, Thẩm Y Y vội vàng ôm chặt hai đứa Đại Bảo đã hiểu chuyện của mình, “Các con thích mẹ như vậy, mẹ sẽ vĩnh viễn như vậy.”
“Vâng vâng ~” Đại Bảo Nhị Bảo gật gật đầu, vùi đầu vào cánh tay cô.
Mẹ thơm tho mềm mại, hơn nữa còn dịu dàng như vậy, bọn họ thích mẹ như vậy.
Trước kia củi trong nhà là Lý Sâm bớt thời giờ đi nhặt, gần đây vụ mùa thu hoạch bận rộn, đi sớm về trễ, trong nhà đã không còn bao nhiêu củi rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


