Trần Cường vừa mới xa xa đã nhìn thấy cha Lý và mẹ Lý đang uống cháo, không nghĩ tới Thẩm Y Y quả thật là bảo mình lại đây uống cháo, ngây ngẩn cả người.
Thẩm Y Y không nhìn anh ta mà đang cười khanh khách nhìn Sâm ca của anh ta đó.
Sâm ca của anh ta ở trước mặt anh ta mở mồm là một tiếng “vợ tôi”, nhưng tới trước mặt Thẩm Y Y lại có vẻ nặng nề, “Em….”
“Uống rất ngon đó”, Thẩm Y Y nói, lại chỉ chỉ hộp cơm bên kia, “Bên kia còn có một chén, là cho anh.”
Sau đó cũng không biết vì sao, cô lại lắm miệng nói thêm một câu, “Người khác chỉ có một chén, chỉ có anh là có hai chén.”
Sự thiên vị trắng trợn táo bạo này làm tim Lý Sâm đập bình bịch.
Thẩm Y Y nói xong lập tức nhận ra không thích hợp, bởi vì mẹ Lý đang ra vẻ hẹp hòi nhìn mình.
Cô cũng ngại ngùng, mang theo một chút oán trách nói, “Anh mau uống đi.”
Sau đó lại mời Trần Cường, “Cường Tử, cậu cũng uống nha.”
“Chú Cường, chú nhanh uống đi, uống ngon lắm đó!” Tiểu Bảo nói.
“Hầy”, Trần Cường khi đối mặt với Tiểu Bảo thì tự nhiên hơn nhiều, “Thế Tiểu Bảo con có uống chưa nè?”
“Uống rồi ạ!” Tiểu Bảo hưng phấn nói.
Nhưng Tiểu Bảo có chút thương tâm, “Nhưng mà, Tiểu Bảo còn chưa có uống đủ!”
Trần Cường vừa nghe, đã cảm thấy cái chén mình đang bưng trong tay như củ khoai lang nóng phỏng tay, cái này chắc không phải là sớt ra cho mình uống chứ? Nghĩ vậy, lập tức muốn cho Tiểu Bảo, “Vậy chén này của chú Cường cũng cho Tiểu Bảo…”
“Tiểu Bảo!”
Đại Bảo Nhị Bảo quát lớn với cậu nhóc, “Mẹ đã nói, em là con nít, uống nhiều quá không tốt, em…”
“Tiểu Bảo lại không có nói Tiểu Bảo muốn uống mà!” Tiểu Bảo bị hai anh trai quát lớn, rất tủi thân kéo kéo quần áo Trần Cường, “Chú Cường, chú uống đi, Tiểu Bảo không uống.”
Mọi người đều bị lời nói ngây ngô của ba đứa nhỏ chọc cười, Thẩm Y Y cũng cười, trực tiếp ôm Tiểu Bảo lên, nói với Trần Cường, “Cường Tử, cậu yên tâm uống đi, chén này chính là mang riêng cho cậu, cảm ơn cậu trước kia đã chiếu cố anh Sâm với ba đứa nhỏ nhà tôi như vậy.”
“Là Sâm ca chiếu cố tôi”, Trần Cường cười mỉa nói, cuối cùng không có từ chối nữa.
Thẩm Y Y ôm Tiểu Bảo đến dưới tàng cây, lúc cô vừa mới đi ra, cô cũng lấy theo bình nước của mình đã chứa đầy nước ra đây, bằng không đi một đường dài như vậy dưới mặt trời nắng gắt, sớm hay muộn cũng phơi khô cả người.
Cho Tiểu Bảo uống mấy hớp, lại bảo Đại Bảo và Nhị Bảo từng người uống mấy ngụm, cuối cùng mới là cô uống.
Lý Sâm uống cháo đậu xanh, nhìn một màn trước mắt này, cảm giác không chân thật giống như đang nằm mơ, nhưng anh lại tham luyến, nếu cô có thể vẫn luôn như vậy thì thật tốt?
Bên kia, răng Giang Ái Linh đều sắp cắn nát, đi thẳng trở về trong ruộng.
Lý Tam Hoành thoáng nhìn điệu bộ này của cô ta, kỳ quái nói, “Sao thế?”
“Thẩm Y Y cô ta mang cháo đậu xanh tới cho Lý Sâm và cha mẹ.”
Lý Tam Hoành nghe xong cũng vẻ mặt khiếp sợ, “Thẩm Y Y? Như thế nào…”
“Anh rốt cuộc có biết em muốn nói gì hay không?” Giang Ái Linh vừa nhìn liền biết anh ta không bắt được trọng điểm, cả giận nói, “Cô ta mang cho Lý Sâm, mang cho cha mẹ anh, em đứng ở ngay bên cạnh, thế mà cô ta cũng không nói chia cho em một chén.”
“???”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Con này bị hâm



