Khi Tạ Tĩnh Hảo vào nhà, thấy Thẩm Mộng đang nhíu mày nhìn chằm chằm vào tờ giấy viết thư, lòng cô chợt thấy vui vui. Đây là lần đầu tiên cô thấy chị dâu cả nhà mình lộ ra vẻ mặt như vậy.
"Chị dâu cả, chị đang xem thư ạ?"
Thẩm Mộng nghe tiếng, vội giả vờ sầu khổ nhìn cô.
Nhà họ Thẩm cái gì cũng tốt, chỉ tiếc ngày trước không cho nguyên chủ đi học tử tế mấy ngày, thật là đáng tiếc quá!
"Xem gì chứ, một tờ giấy toàn chữ là chữ. Chúng nó không quen chị, chị cũng chẳng quen chúng nó. Tĩnh Hảo à, em lại đây xem giúp chị, nếu đọc được thì đọc cho chúng ta nghe xem anh cả em nói gì?"
Tạ Tĩnh Hảo đỏ mặt.
Hồi bà nội còn sống, cô từng học đến lớp ba. Trường học thời đó cũng không dạy nhiều như bây giờ, chủ yếu là học thuộc trích dẫn. Đến mùa vụ lại phải xuống đồng kiếm công điểm, bản thân cô cũng chẳng chắc mình có đọc hết được không.
"Vậy... vậy để em xem thử."
Tạ Tĩnh Hảo xem trước một lượt, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
May mà không có chữ nào quá lạ, cô đều nhận ra, chữ nào không quen lắm cũng đoán được. Hai chị em dâu đi ra ngoài, đọc bức thư một lượt trước mặt bọn trẻ.
Lục Minh Khải – đứa trẻ từ khi sinh ra đã chưa từng gặp cha – nhìn chằm chằm vào lá thư, cứ như thể có thể nhìn ra bóng dáng cha mình trên đó vậy.
"Phiếu gửi tiền, phiếu lương thực và phiếu nhận bưu kiện chị đã cất kỹ rồi. Ngày mai chị sẽ bắt xe bò lên huyện một chuyến. Tĩnh Hảo, em có cần mua gì không, chị mua luôn giúp em."
Tạ Tĩnh Hảo đối xử với mấy đứa nhỏ rất tốt. Cô sắp sinh rồi, dù sao cũng nên thể hiện một chút. Hơn nữa, cô may vá không khéo, sau này còn cần nhờ vả người ta nhiều.
"Không cần, không cần đâu chị dâu cả. Gia Thắng sắp về rồi, lúc đó anh ấy sẽ giúp em mang về. Chị là phụ nữ một mình nuôi bốn đứa nhỏ không dễ dàng gì, không cần bận tâm cho em. À... chị dâu cả, ngày mai chị đi huyện, sức khỏe chị có chịu nổi không?"
Thẩm Mộng khẽ cười: "Cái bộ dạng sống dở chết dở hôm trước là chị giả vờ để lừa mẹ và mọi người thôi. Người chị vốn dĩ đâu có bị thương nặng đến thế, giờ sắp khỏi hẳn rồi. Mai lên huyện chắc chắn không vấn đề gì, chỉ là phải đợi mọi người đi làm đồng rồi mới đi, phải tránh né người ta một chút."
Đến lúc này Tạ Tĩnh Hảo mới yên tâm. Cô cứ sợ mấy đứa nhỏ vừa mới được sống ngày lành chưa đầy hai bữa mà chị dâu cả đã "đi" mất. Chỉ cần chị dâu cả khỏe mạnh, ngày lành vẫn còn ở phía trước.
Lục Minh Dương và Lục Minh Lượng đang chơi trong sân liếc nhìn nhau. Quả nhiên, ngay từ đầu chúng đã nhìn ra mẹ đang nói dối rồi.
……..
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Mộng lay Lục Minh Dương dậy.
Lục Minh Dương đang ngủ ngon lành, đột nhiên thấy mặt mẹ phóng to ngay trước mắt, sợ hãi hét lên một tiếng "Ối" rồi lăn sang bên cạnh.
"Đừng sợ, đừng sợ. Mẹ sáng nay phải đi bắt xe bò, bữa sáng mẹ làm xong rồi, lát nữa nhớ chia cho các em ăn nhé. Mẹ làm nhiều lắm, nếu mẹ về muộn thì các con cứ ăn trước đi. À, trứng chưng mẹ để dành chia ra nhé, nhớ để phần cho Tiểu Cương một chút. Biết chưa? Hôm nay thím ba các con sẽ mang Tiểu Cương tới may áo cho Minh Phương, bụng thím ấy to rồi, nếu có chỗ nào không khỏe thì con phải chạy ra đồng tìm trưởng thôn ngay, nghe rõ chưa?"
Lục Minh Dương vẫn chưa hoàn hồn, cứng đờ nói: "Biết... biết rồi ạ."
"Được, thế mẹ đi đây."
Thẩm Mộng dặn dò xong xuôi mới tranh thủ lúc trời chưa sáng rõ đi đợi xe bò.
Cô quấn khăn trùm đầu, đợi xe tới thì trả tiền rồi leo lên.
Người đi cùng xe muốn bắt chuyện nhưng cô cũng chẳng buồn đáp.
Phải mất gần hai tiếng mới tới được huyện.
Chiếc xe bò lắc lư suýt chút nữa làm Thẩm Mộng nôn hết ruột gan ra ngoài.
Xuống xe, cô đi thẳng tới bưu điện, dùng giấy tờ nhận tiền gửi và một bưu kiện to sụ. Phải loay hoay mãi cô mới vác được lên vai.
Còng lưng thở hồng hộc, nước mắt Thẩm Mộng suýt rơi, nặng chết mất thôi!
Đám chiến sĩ này gửi cái gì mà nặng thế không biết, đừng bảo là họ gom hết đồ tốt trong tay gửi về cho cô đấy nhé!
Cô vác đồ, đi vòng vèo tìm một con hẻm rồi nhanh chóng cất hết vào không gian. Ở trong đó, cô nghỉ ngơi tử tế, ngủ bù hai tiếng rồi mới xách giỏ đi tới cửa hàng bách hóa.
Cửa hàng bách hóa ở huyện lớn hơn ở công xã, bán nhiều thứ hơn, từ ăn mặc ở đi lại đều có đủ. Người đông nghịt, cô chen mãi mới lọt được vào trong. Người bán hàng đang nhíu mày giúp khách lấy đồ, đóng gói và thu tiền.
"Đồng chí, phiền chị cắt giúp tôi một mét vải polyester màu xanh, hai đôi đế giày cao su cho trẻ hai tuổi, rồi cân cho tôi một cân kẹo sữa Kim Ti Hầu, cảm ơn đồng chí."
Thẩm Mộng nhìn đồ đạc trong quầy nói.
Đây đều là những món đồ thông thường thời bấy giờ. Cô mua mấy thứ này là cho Tạ Tĩnh Hảo, coi như không phí chuyến đi. Cô đã tia qua lượt, những thứ cần dùng cho bản thân lát nữa lấy trong không gian ra là được, tránh việc lôi ra thứ gì đó vượt quá thời đại này hoặc lạc hậu quá thì lại thành trò cười.
"Đợi chút"
Thẩm Mộng thở phào. Người bán hàng tuy thái độ không tốt nhưng cũng không gây khó dễ như trong tiểu thuyết. Xem ra cô không phải nhân vật chính nên không có cái vinh hạnh được cãi nhau với người bán hàng.
Trong không gian, cô ăn một bữa lẩu sukiyaki, uống một cốc trà sữa, ngủ một giấc thật ngon, rồi mới tìm một cái bao tải gai, thu dọn hai bộ chăn ga, mỗi đứa nhỏ hai bộ quần áo may sẵn, một đôi giày giải phóng, vải vóc, len sợi, hai bộ quần áo cho bản thân, nồi niêu bát đũa, bàn chải, cốc nước, chậu men, bình giữ nhiệt mới, ba cân thịt ba chỉ, hai cân thịt nạc, năm cân sườn, thêm chút kẹo bánh, đường đỏ, đường trắng.
Tổng cộng chất đầy một bao tải lớn.
Thẩm Mộng không kịp bắt xe bò về làng, đang lúc lo lắng thì tình cờ gặp chiếc máy kéo của đội sản xuất bên cạnh.
Sau khi bắt chuyện và biết cô là người nhà quân nhân, người ta nhiệt tình giúp cô khuân đồ lên máy kéo rồi tiện đường chở thẳng về nhà.
Lúc xuống xe, Thẩm Mộng nhét vào tay bác tài một nắm kẹo.
Bác tài ngại ngùng, lại nhiệt tình vác giúp cô bao tải vào tận nhà.
Tạ Tĩnh Hảo đang ngồi khâu vá trong nhà, Lục Minh Dương và Lục Minh Lượng chưa ngủ chạy ra xem, thấy hai bao tải to đùng dưới đất thì sững sờ đến ngẩn người.
"Chị dâu cả, chị... tất cả đống này đều là anh cả gửi về ạ?"
Thẩm Mộng bị máy kéo xóc cho muốn nát người. Lúc gần xuống xe, cô định cảm ơn bác tài thì xe sập ổ gà, suýt chút nữa cô cắn phải lưỡi.
"Không, bao này là chị mua. Ở nhà cái gì cũng thiếu, không mua sắm thêm thì cuộc sống biết thế nào mà lần."
Tạ Tĩnh Hảo: "..."
Lục Minh Dương: "...."
Lục Minh Lượng: "...."
Cả ba người run rẩy nhìn Thẩm Mộng. Chừng này tiền thì biết bao nhiêu cho vừa, sau này còn sống thế nào nữa đây???
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)