Lưu Tam Kim không về nhà ngay.
Bà ta ôm ngực "ai da ai da" một hồi lâu, mục đích là đợi Lục Minh Dương ra ngoài để tiện nói xấu Thẩm Mộng. Dù mấy đứa nhỏ có phải là cháu nội ruột thịt của bà ta hay không, thì bây giờ chúng vẫn nằm trong hộ khẩu nhà họ Lục, là cháu trai cháu gái danh chính ngôn thuận, lớn lên cũng phải hiếu thuận với bà ta.
Thẩm Mộng thì khác!
Cô là người ngoài gả tới, là người dưng!
Trong lòng bà ta, bản thân mình đối xử với mấy đứa nhỏ cũng không tệ, nên bà ta tin chắc rằng, chỉ cần bà ta và Thẩm Mộng xảy ra mâu thuẫn, mấy đứa trẻ nhất định sẽ vô điều kiện đứng về phía mình.
Thế nhưng bà ta đợi nửa ngày cũng chẳng thấy ai bước ra, bèn dậm chân, quay người bỏ đi trong cơn giận dữ.
……
Thẩm Mộng cầm thư và phiếu gửi tiền vào nhà chính.
Phiếu gửi tiền ghi ba mươi lăm tệ, Thẩm Mộng vui mừng. Cộng thêm số tiền nguyên chủ để dành, tiền bồi thường của Lưu Tam Kim và đội sản xuất, cùng với tờ phiếu này, tổng cộng là sáu mươi hai tệ.
Thẩm Mộng nhíu mày.
Lục Chấn Bình này rốt cuộc là sao, sao lại làm hai tờ phiếu gửi tiền, mà thông báo nhận bưu kiện này hình như cũng là gửi riêng nữa.
Đúng lúc cô đang ngẩn người, Lục Minh Dương rón rén bước tới.
"Mẹ, là cha gửi thư về ạ?"
Trong lúc do dự, Thẩm Mộng lên tiếng: "Phải rồi, nhưng sao cha con lại gửi hai tờ phiếu gửi tiền, còn bưu kiện này hình như cũng là gửi riêng, chuyện này là sao nhỉ?"
"Mẹ, cái đó, cái đó có lẽ là do các chú trong bộ đội gom góp, gửi cho con, Minh Lượng và Minh Phương." Khi nói những lời này, giọng cậu hơi nặng nề, từ từ cúi thấp đầu xuống. Chỉ vào khoảnh khắc này, cậu mới cảm thấy mình vẫn có người nhớ tới, có người quan tâm và yêu thương, đó là những chiến hữu năm xưa của cha.
Thẩm Mộng ngạc nhiên trong chốc lát.
Nhìn vào khoản phụ cấp Lục Chấn Bình gửi về, năm ngoái anh đã lên chức phó đoàn trưởng, phụ cấp hàng tháng lẽ ra phải hơn năm mươi tệ. Lúc trước nguyên chủ biết anh thăng chức thì mừng rơn, chỉ biết làm cao không hỏi đến chuyện tiền nong, nghĩ bụng kiểu gì cũng không thiếu. Nhưng tháng này Lục Chấn Bình chỉ gửi về mười tám tệ.
Cô đột nhiên hiểu ra, vì sao ngày xưa lại có câu "nghèo như người lính". Chiến sĩ bình thường mỗi tháng được sáu bảy tệ, ăn ở đương nhiên là do bộ đội lo, nhưng có những người đã hy sinh, gia đình họ sống rất chật vật.
Nghĩ đến đây, không biết có bao nhiêu gia đình giống như nhà Lục Minh Dương, Lục Minh Lượng và Lục Minh Phương nữa.
Thẩm Mộng vô cùng xúc động, tự dưng cảm thấy lá thư, phiếu nhận bưu kiện và phiếu gửi tiền trong tay nặng trĩu, nặng đến mức cô suýt chút nữa không cầm nổi.
Thẩm Mộng nhếch môi, vẫn không cười nổi.
"Ai, mẹ hiểu rồi. Chuyện này lát nữa mẹ đi lãnh về. Thư này, Minh Dương lại đây xem đi, đọc cho các em nghe."
Lục Minh Dương: "..."
Đang yên đang lành nhắc chuyện này làm gì, chẳng phải lúc trước chính mẹ nói không cần đi học hay sao? Đúng là có tuổi rồi nên hay quên thật đấy!!!
"Mẹ, anh cả không biết chữ, con cũng không biết chữ, hì hì!"
Thẩm Mộng: "..."
Hì hì cái đầu con đấy, đang tuổi ăn tuổi học sao có thể không đi học được chứ? Nhìn cái giọng "không biết chữ" oang oang của con kìa, không biết lại còn tưởng là chuyện gì đáng tự hào lắm ấy!
"Sau khi vào thu, mẹ sẽ đi hỏi người ta. Minh Dương, Minh Lượng và Minh Phương đều phải đi học hết, không được bỏ sót đứa nào. Tiểu Khải còn nhỏ, đợi nó lớn hơn chút cũng phải đi học."
"Mẹ, chẳng phải mẹ từng nói đi học chẳng ích lợi gì sao? Với lại mẹ xem, mấy anh chị thanh niên trí thức về nông thôn đều là người đọc sách đấy thôi, cuối cùng vẫn phải xuống đất làm việc đấy thôi." Lục Minh Lượng vội vàng nói.
Cậu chẳng thèm đi học đâu, thằng Đại Khánh năm nay học lớp ba, nó bảo thầy giáo bắt học thuộc lòng, không thuộc được là bị ký vào đầu, đau chảy nước mắt ròng ròng, nó không muốn đi đâu!
Thẩm Mộng giơ lá thư trong tay lên, mỉm cười nhìn đứa trẻ đang kháng cự rõ rệt: "Không đi học thì không biết chữ, không biết chữ thì ngay cả thư cha gửi về cũng không biết viết gì. Mẹ cũng không biết chữ, nhưng đi bưu điện lãnh đồ vẫn phải điểm chỉ, ký tên. Mấy năm nay thanh niên trí thức cũng lần lượt quay về thành phố, đều là nhờ được tuyển dụng quay về đấy. Sau này đó là bát cơm sắt, là làm việc hưởng lương. Lẽ nào các con muốn làm ruộng cả đời sao? Tất nhiên mẹ không nói làm ruộng không tốt, nhưng số tiền trong tay mẹ là do các chú trong bộ đội gom góp gửi cho các con, các con không muốn báo đáp họ sao? Nếu không biết chữ, ra ngoài còn chẳng biết đường đi, có phải không?"
Lục Minh Lượng: "..."
Lục Minh Dương: "..."
Hai khán giả đang ăn dưa bên cạnh: "..."
Nói nghe rất có lý nha!!!
"Chuyện này không bàn cãi nữa, đợi thu hoạch xong đều phải đi học. Lát nữa mẹ sẽ nhờ trưởng thôn giúp đăng ký cho các con. Đau đầu quá, thím ba các con hình như biết nhiều chữ lắm, đợi thím ấy tới mẹ sẽ nhờ thím ấy đọc cho mấy đứa mù chữ như chúng ta nghe. Ngày nào cũng đau hết cả đầu. Minh Lượng, sáng nay con rửa bát đi, cho bớt cái tính lười biếng lại, mẹ về phòng đây."
Lục Minh Lượng: "..."
Tại sao lại là con? Con đã sắp khổ sở đi học rồi, tại sao còn bắt con rửa bát???
Khi Tạ Tĩnh Hảo tới, thấy mấy đứa trẻ mặt mày ủ rũ, tim cô thắt lại, nắm chặt tay thằng bé Tiểu Cương. Thằng bé rụt rè không muốn bước ra khỏi lưng mẹ, nó từng thấy bác gái cả đánh người, đáng sợ lắm.
"Minh Dương, mấy đứa sao thế, mẹ các con đâu?"
"Thím ba, cha con gửi thư về. Mẹ không biết chữ, không hiểu cha viết gì nên tức giận, bắt tụi con vào thu phải đi học hết, tức đến mức đau đầu về phòng nằm rồi ạ."
Lục Minh Dương/Lục Minh Phương: "..."
Cậu đúng là biết truyền đạt đấy!!!
Tạ Tĩnh Hảo nghe lời Lục Minh Lượng nói thì thở phào nhẹ nhõm. Cô còn tưởng bác gái cả lại bắt đầu làm khó mấy đứa nhỏ chứ!
"Đi học tốt mà, đọc sách biết chữ là chuyện tốt, sau này đều có tiền đồ. Tiểu Cương nhà thím còn nhỏ, đợi nó lớn hơn chút, cũng cho nó đi học, không thể chịu thiệt vì không có văn hóa được. Tiểu Cương, con ở đây chơi với anh chị đi, thím đi tìm bác gái cả con đây."
"Vâng."
Lục Minh Lượng hơi thất vọng, cậu cứ tưởng Tạ Tĩnh Hảo sẽ đứng về phía của mình, không ngờ cũng lại bắt chúng đi đọc sách. Đọc sách thì có gì hay, ngày nào cũng phải ngồi trong lớp, làm sao sướng bằng việc cậu lên núi bắt chim, xuống sông bắt cá, ăn trộm khoai lang rồi tìm một cái hẻm núi nào đó nướng lên ăn chứ!
Thẩm Mộng xem lại bức thư một lượt.
Nội dung chính là hỏi thăm mấy đứa nhỏ khỏe không, năm nay không biết đơn xin nghỉ phép về thăm nhà có được duyệt không, dặn cô giữ gìn sức khỏe, có việc gì thì nhờ người viết thư cho anh, nhớ hiếu thuận với cha mẹ vợ, gửi ba tệ cho Lưu Tam Kim, và anh cũng chia sẻ một chút cuộc sống sinh hoạt ở Điền Nam.
Năm ngoái Lục Chấn Bình đã nhường suất nghỉ phép thăm nhà cho người chiến hữu ba năm chưa được về quê. Nếu năm nay anh không về nữa thì cũng là ba năm rồi anh chưa về nhà.
Thẩm Mộng thở dài.
Trước đây chỉ nghe người ta nói làm vợ quân nhân không dễ, nhưng khi thực sự ở vào vị trí này mới cảm nhận được nỗi tủi thân không thể nói thành lời và sự bất lực không biết làm sao cho đành.
Cô không nói rõ được, dù cô mới làm vợ quân nhân được có hai ngày, nhưng trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

