Các môn văn và lý có một điểm khác biệt, một bên là Lịch sử Địa lý, một bên là Vật lý Hóa học, ba môn còn lại đều là Chính trị, Ngữ văn, Toán học.
Hơn nữa bốn môn này mỗi môn đều 100 điểm, tổng điểm tối đa là 400 điểm.
Ở hiện đại cô học khối xã hội ở trường cấp ba, vừa mới thi đại học xong không lâu thì bất ngờ xảy ra mạt thế, thành ra cũng không biết điểm số là bao nhiêu.
Tuy nhiên thành tích của cô luôn rất tốt, chắc thi đỗ vào một trường đại học trọng điểm cũng không có vấn đề gì.
Lúc này cô đang xem một cuốn sách giáo khoa Ngữ văn cấp ba, tuy nhiều kiến thức trong đó khác với hiện đại nhưng cô cũng không vội, dù sao còn ba năm nữa mới khôi phục kỳ thi đại học, thời gian hoàn toàn đủ dùng.
Xem sách thêm khoảng một tiếng nữa, thanh niên trí thức cũ Vương Cương bèn nhắc nhở: "Được rồi, thời gian muộn lắm rồi, mọi người giải tán đi thôi, ngày mai còn phải dậy sớm đi làm, mọi người ngủ sớm đi."
"Được." Những người khác đồng thanh gật đầu, sau đó đứng dậy thu dọn sách vở.
Miêu Miên Miên là người đầu tiên vào phòng.
Trang trí trong phòng rất đơn giản, một cái giường phản lớn, chỗ gần cửa đặt một cái bàn và một cái ghế, bên trên đặt bình giữ nhiệt mà Bạch Nghiên mang tới cùng mấy cái cốc tráng men.
Thôn Thạch Thủy thuộc khu vực không nam không bắc, tuy thời tiết không lạnh như phương Bắc nhưng đến mùa đông cũng chỉ khoảng vài độ.
Lúc này mới chỉ là đầu thu tháng chín, chiếc chăn rách này miễn cưỡng có thể chống lạnh nhưng đến mùa đông giá rét thì chắc chắn sẽ lạnh đến run bần bật.
Trong lòng Miêu Miên Miên bất bình thay cho nguyên chủ, người nhà như vậy còn trông mong gì nữa chứ, đến chút bông cũng chẳng nỡ cho thêm.
Hơn nữa nguyên chủ đến nông thôn một tháng rồi, trong nhà cũng không gửi thư tới hỏi thăm lấy một câu, nghĩ thôi đã thấy lạnh lòng.
Đang suy nghĩ thì bên tai vang lên một giọng nói giễu cợt: "Không biết mùi thối từ đâu ra, thối chết đi được."
Cô ngẩng đầu nhìn lên, thấy Mã Phương ở bên cạnh đang bịt mũi chán ghét xua xua, lại lén nhìn cô một cái, rõ ràng là đang nói cô.
Miêu Miên Miên lập tức cạn lời, cô đã tắm tận hai lần rồi thì làm sao có mùi được.
Nếu có thì lúc nãy cô ngồi cùng mọi người ở phòng khách lâu như vậy cũng chẳng thấy ai nói gì.
Người này chính là cố ý tìm chuyện.
Được thôi, cô còn đang nghĩ xem chuyển ra ngoài thì tìm lý do gì đây, chẳng phải đã có người tự tìm đến nộp mạng rồi sao.
Miêu Miên Miên đảo mắt một vòng, lập tức chống nạnh giận dữ nói: "Mã Phương, cô nói ai đó! Tôi đã tắm rửa rồi, cô đừng có mà ngậm máu phun người!"
"Ai lên tiếng thì tôi nói người đó." Mã Phương trực tiếp trợn trắng mắt.
Trước đó cô cũng bị ma xui quỷ khiến rồi, thế mà lại cảm thấy con nhỏ béo chết tiệt này rất đáng sợ.
Người này ngoài việc hơi thần kinh trong mấy chuyện liên quan đến Giả Ngọc ra, những lúc khác đều im hơi lặng tiếng như rùa rụt cổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
