Ba cô gái còn lại: Bạch Nghiên, Mã Phương và nguyên chủ, công điểm lúc trước có chút thê thảm, đều là sáu công điểm.
Miêu Miên Miên nghĩ thầm, dù sao cũng đã ăn riêng rồi, đến lúc đó cô kiếm khoảng sáu bảy công điểm là được.
Nghĩ xong những thứ này, quần áo của cô cũng đã giặt gần xong.
Nhìn bộ quần áo vải màu xanh lam giặt đến bạc màu trong tay, Miêu Miên Miên đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Đó chính là... hình như cô rất nghèo.
Lúc nguyên chủ xuống nông thôn, người mẹ ở nhà chỉ cho hai tờ Đại đoàn kết và một chiếc chăn bông rách.
Sau đó nguyên chủ mang theo ba bộ quần áo để thay, hai chiếc áo bông dày, một cái chậu rửa mặt bị tróc sơn cùng khăn mặt, bàn chải đánh răng và một số sách vở học tập, cứ thế mơ mơ hồ hồ xuống nông thôn.
Lúc mới đến, cô thiếu thốn rất nhiều thứ nhưng lại không có phiếu công nghiệp nên không thể mua kem đánh răng, cốc tráng men, hộp cơm nhôm này nọ.
Vẫn là cô bỏ thêm chút tiền, nhờ các thanh niên trí thức khác mua giúp.
Lúc đầu, nguyên chủ cũng muốn tạo mối quan hệ tốt với mọi người, còn đặc biệt mua một ít kẹo cứng định chia cho mọi người.
Nhưng sau đó thấy Bạch Nghiên mua kẹo sữa Đại Bạch Thố chia cho mọi người, trong lòng cô rất tự ti, cảm thấy không lấy ra được, những viên kẹo cứng đó cuối cùng đều làm lợi cho cái thứ chó má Giả Ngọc kia.
Cộng thêm việc mua một số thứ lặt vặt khác, đến cuối cùng tất cả tiền tiết kiệm của cô chỉ còn lại một tờ Đại đoàn kết, tức là 10 đồng.
Nếu không phải hôm nay cô đòi được 20 đồng từ chỗ Giả Ngọc thì đúng là nghèo lại càng nghèo hơn.
Đến lúc đó nếu cô chuyển đến căn phòng chứa đồ kia, rất nhiều thứ phải sắp xếp lại cũng cần đến tiền.
Trong không gian của cô tuy cái gì cũng có nhưng dù sao kiểu dáng cũng khác xa thời đại này, những thứ không thể đưa ra ngoài sáng này chỉ có thể đến thị trấn mua thôi.
Thôi bỏ đi, cứ đợi chuyển phòng xong rồi tính, đến lúc đó thiếu cái gì thì nghĩ cách sau.
Nghĩ kỹ xong, Miêu Miên Miên bèn bê chậu đi về.
Phơi quần áo xong, thấy mọi người vẫn còn ở phòng khách, người thì đang học, người thì đang ghi chép.
Cô cũng không tiện làm khác người, bèn vào phòng lấy một cuốn sách ra ngồi sang một bên xem.
Dưới ngọn đèn dầu hỏa mù mờ, ánh sáng yếu ớt chập chờn.
Miêu Miên Miên xem sách một lúc thì cảm thấy mắt hơi khó chịu.
Cô dụi dụi mắt, lại nhìn mọi người một lượt.
Thấy mọi người đều đang tập trung tinh thần học tập, trong lòng cô không khỏi cảm thán: Gác lại tính cách và nhân phẩm sang một bên, các thanh niên trí thức xuống nông thôn thật ra đều rất khổ cực rèn luyện.
Tuy họ không biết bao giờ mới đến hồi kết nhưng vẫn luôn kiên trì học tập.
Có lẽ chính nhờ tinh thần nghị lực này của mọi người mà đất nước này mới có một tương lai tươi đẹp hơn.
Miêu Miên Miên có trí nhớ rất tốt, năm đầu tiên khôi phục kỳ thi đại học vào năm 77 là phải thi bốn môn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)