Lên xe rồi, người đàn ông thấp giọng nhắc một câu: "Ôm chặt vào."
Kiều Ninh còn chưa kịp phản ứng, chiếc xe máy đã vọt đi.
Đường núi không dễ đi, gập ghềnh mấp mô nhưng người đàn ông lái rất vững.
Kiều Ninh vốn đang ôm con gái, sợ bị ngã nên lại đưa tay về phía trước, nắm lấy áo của người đàn ông.
Có lẽ vì quá mệt mỏi nên cô không hề nhận ra cơ thể người đàn ông khẽ cứng lại.
Quãng đường một tiếng đi bộ chỉ mất mười phút đã tới. Bệnh viện trên thị trấn có y tá trực, Thẩm Xuyên bế đứa trẻ đi vào, lập tức có y tá đến giúp.
Sau khi kiểm tra một lượt, mới phát hiện đứa trẻ sốt cao gần ba mươi chín độ. Bệnh viện nhanh chóng truyền dịch cho cô bé, không lâu sau cơn sốt cao đã hạ xuống. Sau khi nôn thêm một lần nữa, cô bé mới thấy dễ chịu hơn một chút, không còn kêu khó chịu nữa.
Bác sĩ nhanh chóng rời đi. Vì là nửa đêm nên các phòng bệnh đều đã kín chỗ, Kiều Ninh chỉ có thể ôm con gái ngồi trên ghế nghỉ để truyền nước.
Thẩm Xuyên nộp phí xong, đi tới, lúc này mới chú ý thấy cô mặc đồ mỏng manh, chân còn đi dép lê, tóc tai có chút rối bù xõa trên vai, bớt đi vài phần ung dung thường ngày, thêm vài phần vẻ đẹp yếu đuối.
Có thể thấy được sự vội vàng và lo lắng lúc ra khỏi nhà.
Anh thu hồi ánh mắt, bước tới, đặt túi thuốc trong tay sang một bên, trầm giọng nói: "Đưa cho tôi, em nghỉ một lát đi."
Kiều Ninh có chút ngại ngùng, đi vội quá, cô còn chưa kịp mang theo tiền. May mà anh cả đến, nếu không cô lại phải chạy thêm một chuyến.
Nhưng lúc này tay cô quả thật rất mỏi, thế là cũng không cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, đưa con gái cho anh.
"Ngại quá anh cả, đêm hôm thế này lại phải làm phiền anh."
Cô nghĩ Thẩm Xuyên có xe nên mới gọi điện cho anh.
Thật ra trong lòng cô cũng rất áy náy.
"Khách sáo làm gì? Nhung Nhung là cháu gái tôi." Thẩm Xuyên người cao lớn khỏe mạnh, bế cháu gái nhẹ như không. Nhung Nhung thật ra khá mũm mĩm, nặng hơn những đứa trẻ cùng tuổi một chút. Anh bế Nhung Nhung ngồi sang một bên, thấy Kiều Ninh xoa cổ tay, anh nhíu mày liếc nhìn một cái, không nói gì.
Lúc này Kiều Ninh thả lỏng thần kinh đang căng thẳng, mới cảm thấy lạnh. Vừa rồi ra khỏi nhà vội vàng, lúc bế con gái còn toát mồ hôi đầm đìa, bây giờ dừng lại, cơ thể không còn sinh nhiệt nữa, liền lạnh đi.
Cô lấy tay che miệng hắt hơi hai cái.
Một chiếc áo khoác được ném tới, vừa vặn trùm lên đầu cô.
Thẩm Xuyên ở bên cạnh liếc nhìn bộ đồ ngủ mỏng manh của cô, nói: "Mặc vào đi, đừng để mình cũng bị cảm lạnh."
Kiều Ninh có chút ngại ngùng, mặt đỏ lên, chậm rãi nói một câu: "Cảm ơn."
Một tiếng sau, có lẽ vì có Thẩm Xuyên giúp chăm sóc con gái, Kiều Ninh không chống lại được cơn buồn ngủ, dựa vào ghế thiếp đi.
Thẩm Xuyên nghiêng đầu liếc nhìn, đầu Kiều Ninh nghiêng đi, dựa vào vai anh.
Cô dụi dụi đôi mắt mỏi nhừ, theo phản xạ nhìn sang con gái bên cạnh, lại thấy bình dịch truyền của cô bé sắp hết, trên người đắp một chiếc chăn lông nhỏ, lúc này đang ngủ rất say.
Thẩm Xuyên vẫn ngồi nguyên một tư thế, ánh mắt trong veo, dường như không hề có chút buồn ngủ nào.
Từ góc độ của Kiều Ninh, có thể nhìn thấy sườn mặt góc cạnh và vết sẹo ở đuôi mày của anh, tuy đã không còn rõ lắm nhưng khi anh nhíu mày vẫn có chút dữ tợn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

