Nhưng kế hoạch không theo kịp thay đổi, nửa đêm, Kiều Ninh đột nhiên bị một cảm giác ẩm ướt và tiếng rên rỉ đánh thức.
Cô vô thức sờ con gái trong lòng, mới phát hiện người cô bé nóng ran đáng sợ, khuôn mặt nhỏ cũng đỏ bừng, trán đẫm mồ hôi lạnh.
"Nhung Nhung, Nhung Nhung!" Kiều Ninh giật mình tỉnh hẳn, gọi hai tiếng, Nhung Nhung vừa tỉnh lại, đột nhiên ọe một tiếng rồi nôn ra.
Kiều Ninh sợ đến mức mặt mày trắng bệch!
Kiếp trước, con gái cô vì sinh non nên lắm bệnh tật, kiếp này cô đã chăm sóc con cẩn thận từ nhỏ, bổ sung dinh dưỡng cho con, về cơ bản chưa từng bị bệnh gì.
Đây là lần đầu tiên bệnh nặng như vậy.
Kiều Ninh có chút hoảng hốt, vội vàng mặc quần áo cho con gái, ra khỏi cửa mới phát hiện trời bên ngoài vẫn chưa sáng. Kiều Ninh quay lại gõ cửa phòng Thẩm Hành, lúc này chỉ có thể lên thị trấn đến bệnh viện, một mình cô mang theo con chắc chắn không nhanh bằng đàn ông được.
Nhưng gõ cửa một lúc lâu, Kiều Ninh mới phát hiện bên trong không có ai cả!
Thẩm Hành lại một đêm không về.
*
Trong một xưởng sửa chữa ô tô ở trung tâm thị trấn.
Một người phụ nữ ngáp dài nhận điện thoại, hỏi: "Nửa đêm nửa hôm, có chuyện gì vậy?"
Nghe thấy giọng của đối phương, ánh mắt người phụ nữ lóe lên: "Tôi biết rồi, tôi sẽ nói với anh Thẩm."
Điện thoại vừa cúp, đèn vừa tắt, tất cả lại chìm vào yên tĩnh.
Kiều Ninh ở nhà gọi điện cho anh cả nhưng không có ai trả lời, bèn rót nước nóng cho con gái uống thuốc hạ sốt.
Dù trong nhà có dự trữ một ít nhưng cũng không biết có tác dụng không.
Kết quả là uống chưa được bao lâu, cô bé ọe một tiếng, nôn ra cả thuốc lẫn nước.
Đi không biết bao lâu, gió đêm phần phật thổi vào mặt, xa xa dường như có tiếng gầm của động cơ vang lên, một luồng sáng chói mắt chiếu vào khuôn mặt đẫm mồ hôi của Kiều Ninh.
Cô vô thức tránh sang một bên, lại thấy chiếc xe máy đó giảm tốc độ, dừng lại trước mặt cô. Trong đêm tối, cô không nhìn rõ mặt người tới, cho đến khi một giọng nói quen thuộc vang lên: "Kiều Ninh?"
Mắt Kiều Ninh lập tức đỏ hoe, nghẹn ngào nói: "Anh cả..."
Người đàn ông xuống xe, nhanh chóng bước tới, nhìn thấy Nhung Nhung đang sốt đến mơ màng trong lòng cô, còn Kiều Ninh thì mắt đỏ hoe, mồ hôi đầm đìa, ánh mắt anh trầm xuống: "Thẩm Hành đâu?"
Kiều Ninh cố gắng chớp mắt, nói: "Tôi không biết, anh ta không có ở nhà."
Cơ hàm Thẩm Xuyên đột nhiên siết chặt, anh nhanh chóng đón lấy Nhung Nhung, nói: "Lên xe đi."
Chân Kiều Ninh hơi nhũn ra. Cô đã bế con gái đi khoảng hai mươi phút nhưng từ thôn họ đi bộ lên thị trấn phải mất hơn một tiếng. Thể lực của cô không tốt, bế đứa con gái hơn năm tuổi đi xa như vậy vẫn rất tốn sức.
Lúc này thả lỏng ra, mới phát hiện hai tay mỏi nhừ như sắp gãy.
Lúc lên xe còn suýt ngã, được bàn tay to lớn của người đàn ông đỡ lấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)