Lúc này ngược lại quay sang trách anh ta!
Thẩm Hành nhíu chặt mày, giơ tay chỉ vào Kiều Ninh: "Từ lúc tôi trở về cô đã mỉa mai xỉa xói, bây giờ còn muốn phá hoại mối quan hệ giữa con gái và tôi, sáu năm qua không liên lạc với cô là tôi không đúng, tôi cũng đã xin lỗi cô rồi, cô còn muốn thế nào nữa? Cô làm loạn không sao nhưng Thẩm Hành tôi coi thường nhất chính là loại người lôi kéo trẻ con vào!"
Hứa Mạn Mạn quả thật không hiểu Kiều Ninh rốt cuộc muốn làm gì.
Người tốt như anh Thẩm, lo cho gia đình lại điềm đạm, vừa xuất ngũ liền lập tức về nhà nhưng cô ta lại không có sắc mặt tốt, từ hôm qua đến giờ, chỗ nào cũng nhắm vào anh Thẩm!
Cô ta vốn nghĩ rằng có thể là vì chuyện của mình và con cái khiến trong lòng Kiều Ninh không thoải mái nên cũng không nghĩ nhiều.
Nhưng bây giờ nhìn anh Thẩm tức giận thành như vậy, cũng không thể không nghi ngờ rồi.
Chẳng lẽ Kiều Ninh này muốn ép điên anh Thẩm hay sao?
Cô ta không trân trọng, dựa vào cái gì lại muốn chiếm đoạt anh Thẩm chứ?
Cô ta không nhịn được bất bình nhìn về phía Kiều Ninh nhưng đối diện với đôi mắt lạnh lẽo của cô, giống như một con dao, dường như nhìn thêm một cái liền sẽ đâm thủng cô ta, trong nháy mắt tim đập thót lên!
Mà so với sự tức giận của Thẩm Hành, Kiều Ninh lại rất bình tĩnh: "Anh muốn nghĩ như vậy thì tôi cũng hết cách."
Thẩm Hành: "Cô..."
Kiều Ninh lười để ý đến anh ta, hừ, muốn lợi dụng mình đi đăng ký kết hôn để được chia khu tập thể lớn, đón mẹ con thanh mai nhỏ qua đó ở, kiếp này đều không có khả năng!
...
Ngày hôm sau, Mẹ Thẩm đến tận nhà thu quần áo.
Lại thấy quần áo chưa giặt xong, bà ta không nhịn được mắng một câu: "Đều là đồ lười biếng, có mấy bộ quần áo thế này cũng chưa giặt xong!"
Thẩm Hành đi ra nghe thấy lời này, mặt liền đen lại: "Mẹ, Mạn Mạn là ân nhân của con, mẹ làm cái gì mà sai bảo em ấy giặt quần áo cho mẹ?"
Mẹ Thẩm vừa nghe, lập tức biến sắc mặt: "Không phải nó tự mình muốn giặt sao, mẹ sai bảo nó chỗ nào, không muốn giặt thì nói thẳng, làm bộ làm tịch cho ai xem chứ! Quần áo này đều chưa khô, con bảo bố con và mẹ mặc cái gì!"
"Mạn Mạn đã giặt cả một ngày, em ấy cũng đủ mệt rồi, tay em ấy đều vò đến đỏ ửng rồi."
"Chỉ có nó là yếu ớt, hồi nhỏ cả nhà lớn nhỏ không phải mẹ giặt sao, tã lót dính phân dính nước tiểu của con không phải mẹ giặt sao? Con xót người ngoài, sao không thấy con xót mẹ con bao giờ?"
Thẩm Hành không nói được lời nào.
Mẹ Thẩm chửi rủa ầm ĩ rồi rời đi.
Kiều Ninh dẫn con gái nhặt một giỏ nấm mối trở về, liền nhìn thấy Đổng Tiểu Vĩ đang bị một đám trẻ con vây quanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
