Thẩm Nhung Nhung phồng má, có gì đặc biệt hơn người chứ!
Thẩm Tiểu Mai lười biếng lúc này mới biết đường chui ra, vẻ mặt cũng đầy vui vẻ: "Ây dô, anh hai sao lại mua cho Tiểu Thuận đôi giày đắt tiền thế này, thật là quá tốn kém rồi."
Miệng thì nói tốn kém nhưng cười đến mức không khép được miệng.
Mấy người họ vui vẻ lục lọi những túi quà lớn nhỏ: "Cái này là mua cho Nhung Nhung nhỉ, chiếc váy đẹp thế này."
Thẩm Hành lúc này mới thu hồi ánh mắt, anh ta cầm lấy chiếc váy, tầm mắt rơi vào Kiều Ninh và con gái vẫn đang tưới nước ở đằng kia.
Dịu dàng gọi con gái: "Nhung Nhung, mau qua đây, bố mua váy mới cho con này."
Thẩm Nhung Nhung không qua đó mà nhìn mẹ một cái.
Kiều Ninh đặt ống nước trong tay xuống, nói: "Đi đi."
Nhung Nhung lúc này mới đi về phía bố.
Lần đầu tiên con gái chủ động đến gần mình, trong lòng Thẩm Hành vô cùng vui vẻ, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo đáng yêu của con gái, chỉ cảm thấy trên đời này không có đứa trẻ nào xinh đẹp hơn cô bé.
Cô bé đã thừa kế hoàn hảo vẻ đẹp của mẹ mình.
"Nhung Nhung, đây là váy công chúa bố mua cho con, thế nào, có đẹp không? Có thích không?"
"Lại đây, mặc thử xem có vừa không."
Nhung Nhung nhíu mày nhìn chiếc váy đó, lùi lại hai bước.
"Sao vậy? Không thích sao?" Thẩm Hành chưa từng nuôi con gái, cũng không quá hiểu cô bé thích gì.
"Nhung Nhung à, thử trước đi, nói không chừng mặc vào sẽ rất đẹp thì sao?" Hứa Mạn Mạn cũng cười hùa theo.
Bị Kiều Ninh ngắt lời: "Không cần thử đâu."
Thẩm Hành vừa nghe cô mở miệng, lập tức không vui: "Cô lại muốn kiếm chuyện gì nữa?"
Chẳng lẽ tặng váy cho con gái còn tặng sai sao?
Nếu không phải vì cô không chịu đi đăng ký kết hôn, hôm nay anh ta cũng không phải đi lại mất công một chuyến.
Kiều Ninh rũ mắt nhìn chiếc váy đó nói: "Váy quá nhỏ, Nhung Nhung mặc không vừa."
Cô lại nhớ ra rồi, kiếp trước cũng giống như vậy, mặc dù đối xử với con gái không tệ nhưng vĩnh viễn không biết con gái mặc quần áo giày dép cỡ bao nhiêu, còn đồ của Đổng Tiểu Vĩ thì lại nhớ rõ mồn một.
Mua váy hàng hiệu nhái cho con gái, hại cô và con gái đụng hàng với đứa trẻ cùng khu tập thể, bị các phụ huynh và trẻ em khác trong khu ký túc xá chê cười.
Trong khi đồ của Đổng Tiểu Vĩ lại món nào món nấy đều là hàng thật giá thật!
"Nói sớm? Tôi không biết anh đã hỏi tôi về chuyện của con cái khi nào? Tôi chỉ biết sáng sớm anh đã lén lút đưa con nhà người ta đi ăn tiệm cơm nhưng ngay cả con gái ruột của mình cũng không nhắc đến một tiếng. Nhìn thấy anh xách túi lớn túi nhỏ về nhà nhưng chỉ có một món nhỏ là cho con bé, kết quả còn mặc không vừa, cũng thật là nực cười!"
Những lời này khiến Thẩm Hành xấu hổ đến mức không có chỗ chui xuống đất.
Anh ta không ngờ chuyện bản thân đưa bọn trẻ đi Tiệm cơm quốc doanh lại bị cô biết được.
Nhưng chuyện đó chẳng phải cũng trách cô sao, cũng không biết khuyên nhủ Nhung Nhung, nếu không phải con gái không nỡ chia sẻ đồ ăn với đứa trẻ khác, chọc cho anh cả nổi giận, dọa sợ Mạn Mạn và Tiểu Vĩ, khiến đứa trẻ chịu tủi thân, anh ta cũng không cần thiết phải tiêu tiền để bù đắp cho thằng bé.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
