Kiều Ninh vội vàng đồng ý.
...
Thẩm Hành vất vả lắm mới đưa Hứa Mạn Mạn và Đổng Vĩ về, lại thấy cơm trên bàn đã dọn. Anh ta ôm một bụng tức giận, muốn lên lầu tìm Kiều Ninh hỏi cô tại sao không giúp nói một câu, kết quả vừa vặn tay nắm cửa, cửa lại bị khóa trái!
Sắc mặt Thẩm Hành lập tức trở nên âm trầm khó coi. Làm gì có người phụ nữ nào to gan đến mức nhốt người đàn ông của mình ở ngoài không cho vào cửa, thật là cho cô thể diện rồi!
Đúng, để cô đợi sáu năm là lỗi của anh ta nhưng lúc đầu hôn lễ không thành cũng không hoàn toàn do anh ta. Hơn nữa thời đại này, biết bao nhiêu gia đình không đăng ký kết hôn mà cứ thế sống qua ngày.
Chỉ có cô là tính toán chi li như vậy.
Còn dám giở thói cáu kỉnh với anh ta?
Thẩm Tiểu Mai nghe thấy động tĩnh liền đi ra, lén lút nói: "Anh hai, anh cả đã đi rồi, trong bếp em có phần thức ăn cho anh, vẫn còn nóng, anh mau đi ăn đi."
Nói xong cô ta lại rụt về phòng của mình.
Sắc mặt Thẩm Hành lúc này mới tốt hơn một chút. Đợi hai mẹ con ăn cơm xong, sắp xếp phòng ở, anh ta mới mệt mỏi tìm một căn phòng trải đệm ngủ dưới đất.
Sáng sớm hôm sau, anh ta đã ra khỏi nhà lên thị trấn để lo liệu chuyện công việc.
Dù sao anh ta dẫn người đến ở nhà anh cả cũng không phải cách hay, truyền ra ngoài người khác lại tưởng anh ta lợi dụng anh cả!
...
Buổi sáng khi Kiều Ninh dắt con gái từ trên lầu hai xuống, trong nhà đã được dọn dẹp rất sạch sẽ, trên bàn ăn đặt bánh trứng chiên và cháo trắng nóng hổi.
Hứa Mạn Mạn đeo tạp dề, ân cần bưng bát đũa đặt lên bàn. Nhìn thấy cô, cô ta cười nói: "Chị dâu, chị dậy rồi à, em chiên bánh và nấu cháo, vừa hay có thể ăn cơm."
Sự tủi thân ngày hôm qua dường như chưa từng xảy ra.
Còn Thẩm Tiểu Mai thì giống như bà chủ, ngồi chễm chệ trên sô pha xem tivi cắn hạt dưa.
Nghe thấy động tĩnh cô ta mới nói với Kiều Ninh: "Không phải em không làm đâu, là chị Mạn Mạn quá chăm chỉ. Lúc em dậy, chị ấy sắp làm xong rồi, em cũng không thể lãng phí làm thêm một phần, chị ấy còn dậy từ sáng sớm dọn dẹp vệ sinh nữa."
Nói xong cô ta đắc ý vô cùng, lần này Kiều Ninh không tìm được gì để nói nữa đúng không?
Hứa Mạn Mạn: "Bình thường em dậy sớm, cũng không có việc gì nên giúp làm một chút. Ở nhờ chỗ này, em cũng rất ngại."
Kiếp trước Kiều Ninh chính là bị dáng vẻ này của cô ta mê hoặc. Lúc dọn vào khu tập thể, Hứa Mạn Mạn không để cô làm gì, chăm chỉ vô cùng. Thẩm Hành nhìn thấy còn tưởng là cô đang lén lút ức hiếp mẹ con Hứa Mạn Mạn, sai bảo cô ta.
Lúc này cô lại cảm thấy buồn cười, nếu người ta đã nguyện ý làm trâu làm ngựa làm việc, cô cứ việc hưởng thụ là xong.
Cô "ồ" một tiếng: "Nếu cô đã nói như vậy, vậy tôi cũng không khách sáo với cô nữa. Việc nhà quả thật có hơi nhiều, tôi phải chăm con, lại phải hiếu kính người già, quả thật bận không xuể. Nếu cô bằng lòng san sẻ giúp tôi, tôi cũng có thể nhẹ nhõm hơn nhiều."
Kiều Ninh vừa dứt lời, nụ cười vốn đắc ý của Thẩm Tiểu Mai liền cứng đờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)