Thẩm Xuyên ngước mắt lên, liếc nhìn Thẩm Hành với vẻ hơi cảnh cáo, giọng nói lạnh lùng trầm thấp: "Nó còn nhỏ không hiểu chuyện, cậu cũng không hiểu chuyện sao?"
Vẻ mặt Thẩm Hành cứng đờ, có chút bẽ mặt.
Nước mắt Hứa Mạn Mạn lập tức tuôn rơi, cô ta ôm con trai xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi, đều do em không quản giáo tốt con cái, thật sự rất xin lỗi! Anh Thẩm, em vẫn nên đưa con lên trấn ở nhà nghỉ thì hơn, anh không cần lo cho mẹ con em đâu."
Nói xong, cô ta liền ôm con trai khóc lóc chạy ra ngoài.
Sắc mặt Thẩm Hành rất khó coi, mặc dù anh ta cũng biết hành động vừa rồi của Đổng Tiểu Vĩ quả thật không được lịch sự cho lắm nhưng anh cả là người lớn, cũng không cần thiết phải so đo với trẻ con như vậy, chẳng nể mặt anh ta chút nào.
Anh ta nhíu mày liếc nhìn Kiều Ninh, rồi chạy đuổi theo hai mẹ con họ ra ngoài.
Thẩm Nhung Nhung cũng bị cảnh tượng này dọa sợ, cô bé hơi sợ hãi nói: "Mẹ, bác, có phải Nhung Nhung làm sai rồi không?"
Nếu cô bé nhường đùi gà cho Đổng Tiểu Vĩ kia, có phải sẽ không xảy ra chuyện này nữa không?
Nhưng Nhung Nhung nhỏ bé cũng không hiểu, tại sao mình lại phải nhường đồ ăn cho người khác chứ?
Tại sao không cho thì đối phương lại khóc chứ?
Trẻ con trên thành phố thật kỳ lạ.
Kiều Ninh xoa cái đầu nhỏ của cô bé rồi nói: "Nhung Nhung không sai, không cần phải nghi ngờ bản thân, chỉ cần con không muốn, thì không cần phải nhường bất cứ thứ gì cho người khác."
Nhung Nhung gật đầu, kiên định nói: "Con không muốn cho anh ta!"
"Vậy thì không cho."
Lúc cô nói câu này, Thẩm Xuyên ở bên cạnh liếc nhìn cô.
Đợi dỗ dành con gái xong, Kiều Ninh mới lên tiếng hỏi người đàn ông: "Anh cả, lần này anh về ở bao lâu?"
"Chuyện Nhung Nhung đi học, tôi đã hỏi rồi nhưng chỉ nửa cuối năm mới có suất." Ăn xong, Thẩm Xuyên đột nhiên lên tiếng.
Kiều Ninh lập tức mừng rỡ: "Thật sao?"
Kiếp trước con gái muốn đi học nhưng ngặt nỗi chỉ có một suất. Chỉ vì Đổng Tiểu Vĩ lớn hơn Nhung Nhung một chút nên chồng đã nhường suất đó cho Đổng Tiểu Vĩ, còn nói chắc chắn sẽ xin cho con gái một suất khác.
Lúc đó cô tin tưởng anh ta biết bao, cho rằng anh ta không gì không làm được nên mới chủ động nhường suất, ngược lại bỏ qua cảm nhận của con gái.
Bề ngoài con gái luôn tỏ ra không màng gì nhưng thực tế trong lòng cô bé lại vô cùng ao ước. Cho nên cô bé thường lén nhân lúc cô không chú ý, chạy đến trường mẫu giáo bên cạnh nhìn trộm.
Cũng chính vì vậy mới bị mấy người Đổng Tiểu Vĩ nhìn thấy, bị nhắm vào, cuối cùng chết thảm!
Kiếp này, những gì con gái muốn, cô đều muốn đồng ý.
Đáng tiếc trong thôn không có trường mẫu giáo, thế là cô liền hỏi thăm Thẩm Xuyên một chút.
Nghe nói chỉ có người có nhà trên thị trấn mới được đi học, nếu không thì chỉ có thể nộp đơn, mà suất học bình thường cũng không giành được.
Thẩm Xuyên tuy không có nhà trên thị trấn nhưng anh có một cửa hàng.
Có lẽ sẽ có cơ hội nhưng cô cũng chỉ thuận miệng nhắc tới, không ôm hy vọng quá lớn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)