Ngày hôm sau, Thẩm Trọng Sơn gọi điện tới quân khu tìm Thẩm Minh Tranh, nghe được tin anh phải đi làm nhiệm vụ, không biết khi nào mới trở lại.
Phùng Mẫn cực kì thất vọng, nhưng chẳng thể làm được gì khác.
Cố Khê không hề biết chuyện này, cô ở nhà họ Thẩm nghỉ ngơi ba ngày.
Ba ngày này cô mơ mơ màng màng, không thể vực dậy sức lực, phần lớn thời gian đều là ngủ, giống như là ngủ bù cho quãng thời gian làm hồn ma trước kia.
Người nhà họ Thẩm càng không rõ, tưởng là bệnh của cô quá nặng, để cô nghỉ ngơi dưỡng bệnh.
Ba ngày sau, Thẩm Minh Vanh trở lại.
Người đưa cậu bé về là một cảnh vệ bên cạnh ông cụ Thẩm, đưa người về tới nơi liền dời đi.
Thẩm Minh Vanh lạch bạch chạy vào nhà, nhìn thấy Cố Khê đang ngồi trên sôfa uống thuốc, hai mắt sáng rỡ, vui vẻ nhào tới: “Chị Khê Khê, chị tới lúc nào vậy? Em mà biết chị tới, em đã sớm trở về rồi."
Mặc dù ở nhà ông nội cũng rất vui, nhưng ông nội luôn thích dùng kỉ luật trong quân đội để dạy dỗ các cháu, còn yêu cầu bọn chúng tác phong phải giống như một người chiến sĩ, còn phải rèn luyện sức khỏe, đối với mấy đứa trẻ thích chơi thích ngủ như chúng nó quả thực là khổ không nói nên lời.
May mà còn có bà nội an ủi, cãi nhau với ông để bảo vệ chúng nó.
Ở bên đó còn có anh họ chơi cùng cậu bé, vui quên cả trời đất.
Cố Khê nhìn cậu bé mỉm cười, giơ tay ra đón lấy đứa trẻ đang nhào tới.
Đứa trẻ 10 tuổi được nuôi đến chắc nịch, mỗi ngày đều chạy khắp nơi cùng người anh họ, giống như một quả đạn pháo bắn qua, dọa cho dì Vương thót cả tim.
May mà Cố Khê đón được cậu bé, không để cậu bé ngã ra sàn nhà.
Năm đó khi Phùng Mẫn về quê thăm người thân còn đưa cả Thẩm Minh Vanh theo, một đứa trẻ 5 tuổi nhìn thấy mẹ mình như vậy, bị dọa không nhẹ, cũng nhờ có Cố Khê ở bên cạnh chăm sóc, an ủi, bởi vậy mà cậu bé cực kì ỷ lại vào Cố Khê.
Chủ yếu là Thẩm Minh Vanh nói, Cố Khê phụ trách nghe là chính.
Thẩm Minh Vanh nhỏ tuổi như vậy nhưng chính là một cái máy nói, cậu bé nói nhiều tới mức đến cha mẹ ruột còn cảm thấy phiền, chỉ có Cố Khê chưa từng ghét bỏ, ngược lại cô còn thích nghe cậu bé nói chuyện.
“Chị Khê, chị Khê, em ở nhà ông nội tìm được một món đồ tốt, chị đoán xem là gì?” Thẩm Minh Vanh tràn đầy phấn khởi.
Cố Khê nhìn cậu bé nói chuyện: “Chị không đoán được, em nói cho chị biết đi."
Quả nhiên cậu bé được thỏa mãn mong muốn chia sẻ của mình, cái miệng nhỏ líu lo: “Anh Thành và anh Khải dẫn em tới sân tập bắn ở ngoại ô, em còn được sờ vào khẩu súng lớn nữa...”
Cố Khê kinh ngạc, nhìn cậu bé mặt đỏ hây hây trước mặt, hiểu ra.
Con trai vốn dĩ có một niềm yêu thích bẩm sinh với vũ khí, hơn nữa nhà họ Thẩm là một gia đình như vậy, từ nhỏ đã được giáo dục, yêu thích những thứ này rất bình thường.
“Không bị thương chứ?” Cô lo lắng hỏi, còn quan sát cả người cậu bé.
“Không ạ” Thẩm Minh Vanh bĩu môi, “Anh Khải và anh Thành chỉ cho em sờ vài cái, không cho dùng, chờ em lớn như họ mới cho đụng."
Anh Khải mà Thẩm Minh Vanh kể là Thẩm Minh Khải, là con trai út của phòng cả nhà họ Thẩm, lớn hơn Thẩm Minh Vanh 8 tuổi.
Một người khác là anh Thành giống như Thẩm Minh Khải cũng là đứa trẻ lớn lên trong khu nhà quân khu, có cha là Chính ủy, mấy đứa trẻ này lớn lên cùng nhau, quan hệ rất tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)