Trước kia cô không muốn cứ đến làm phiền họ mãi, cho dù cô và nhà họ Thẩm có hôn ước, nhưng sang nhà mẹ chồng tương lai quá nhiều cũng không phải chuyện tốt, mỗi lần cô qua nhà họ Thẩm, vẻ mặt cha mẹ đều không vui, Cố Viễn Huy còn luôn châm chọc cô không biết xấu hổ, không có nhà mẹ đẻ hay sao mà phải chạy qua nhà mẹ chồng, có phải là thèm muốn đàn ông...
Cô sợ làm ảnh hưởng tới nhà họ Thẩm, nếu có thể không tới thì sẽ không tới.
Phùng Mẫn sao có thể không biết chuyện này, nhất định là họ Cố lại nói gì đó, bà cũng lười để ý tới họ, bèn chuyển chủ đề: “Sau này cháu phải chú ý hơn, sức khỏe là vốn liếng quan trọng nhất của đời người, đừng để bị bệnh nữa, cho dù cháu có bị bệnh cũng không được đi lung tung, phải ở nhà nghỉ ngơi."
Nghĩ tới việc hôm qua cô bị sốt chạy qua đây bà lại thấy hơi giận.
Đã bị sốt thành như vậy rồi, mà nhà họ Cố kia không có người nào giữ cô lại, cũng không biết là cố ý không nhìn thấy, hay là vốn dĩ không quan tâm.
Cố Khê ngoan ngoãn đáp ứng, nhỏ giọng: “Cháu chỉ là nhớ dì Phùng...”
Phùng Mẫn cực kì vui vẻ, chỉ là vẫn lo lắng cho sức khỏe của cô nhiều hơn, dặn dò: “mấy ngày này cháu cứ ở đây đi, dì để dì Vương bồi bổ cho cháu, qua mấy ngày nữa khỏe rồi dì đưa cháu về."
Cố Khê ngẩn người, nhìn qua Thẩm Trọng Sơn đang xem báo bên cạnh, vôi vàng: "không cần, không cần, cháu tự mình đi về...”
Lại nói thêm vài chuyện trong nhà, Phùng Mẫn đột nhiên nhớ tới gì đó, bèn hỏi: “Khê Khê, cháu tốt nghiệp cấp 3 rồi, sau này có dự định gì không? Muốn học đại học không? Chúng ta ở đây có một suất học đại học Công Nông Binh, có thể để cho cháu...”
Cố Viễn Tương hiện tại đang học đại học Công Nông Binh.
Nhà họ Cố khi đó cũng có một suất học, nhưng Cố Khê vẫn còn đang học cấp 3, chỉ có thể để cho Cố Viễn Tương.
Phùng Mẫn cực kì yêu thương Cố Khê, nếu như cô muốn học tiếp, vậy thì để cô học, sau này cô sẽ là sinh viên đại học, xem ai còn dám chê cười cô là đứa bé nông thôn quê mùa nữa. Nếu như cô không muốn học, vậy cũng không sao, bà sẽ tìm cho cô một công việc, vừa hay cô có thể chuyển khỏi nhà học Cố, đỡ phải ở đó bị họ bắt nạt.
Đương nhiên, nếu cô không muốn chọn cái nào, thì kết hôn, dù sao thì tuổi của hai người cũng không còn trẻ nữa.
Cố Khê lắc đầu: “Dì Phùng cháu tạm thời không muốn học tiếp."
Dù cô từng là hồn ma, nhưng cô cũng đã nhìn thấy tương lai phát triển của đất nước này, cô biết rằng sau này sẽ khôi phục kì thi đại học. Sinh viên đại học Công Nông Binh chất lượng quá kém, cũng không học được thêm gì, không bằng cứ chờ kì thi đại học khôi phục lại, rồi đi thi.
Hiện tại là năm 72, chỉ cần chờ 5 năm nữa thôi, lúc đó cô mới 25 tuổi, tuổi đó đi học đại học cũng chưa muộn.
Phùng Mẫn tôn trọng suy nghĩ của cô, “Vậy thì tìm một công việc trước, dì sẽ để ý giúp cháu."
Cố Khê muốn nói gì đó, nhưng nhìn khuôn mặt tươi cười của bà ấy, lại nuốt xuống.
Buổi tối lúc đi ngủ, Phùng Mẫn thương lượng với Thẩm Trọng Sơn gọi Thẩm Minh Tranh về nhà một chuyến.
“Để làm gì?” Thẩm Trọng Sơn hỏi bà.
“Tất nhiên là để sắp xếp hôn sự của nó với Khê Khê rồi." Phùng Mẫn lại oán trách, “Khê Khê đã tốt nghiệp rồi, cho dù là tìm công việc, nhưng nếu con bé còn ở Bắc Kinh, kiểu gì cũng gặp phải đám người nhà họ Cố đó, không bằng để cho hai đứa kết hôn, để Khê Khê thoát khỏi cái gia đình đó, tới lúc đó con bé chính là con dâu nhà chúng ta, để xem đám người đó ai dám bắt nạt con bé nữa?”
Thời buổi này, con gái gả chồng như bát nước hắt đi, nhà mẹ đẻ không có quyền can thiệp vào việc của con gái nữa.
Nhìn Phùng Mẫn bộ dạng bênh vực như vậy, Thẩm Trọng Sơn còn gì không hiểu nữa.
Nhưng mà tuổi tác của con trai trưởng thật sự không còn nhỏ nữa, Cố Khê cũng đã 20 tuổi, đã đến tuổi lấy chồng rồi.
“Cũng được" Thẩm Trọng Sơn suy nghĩ, “Ngày mai tôi gọi điện đến quân khu nói chuyện với nó."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)