“Mẹ đây chính là vậy đó, chẳng thích ăn thịt gà gì gì đó đâu. Mấy thứ này cứ để đám đàn ông các con ăn đi. Mẹ thấy thịt còn không ngon bằng dưa muối mẹ muối đâu. Vợ thằng ba, con mau nếm thử dưa muối mẹ muối xem, đưa cơm lắm đấy...”
...
Khương Miêu vừa nói thế, Từ Xuyên đương nhiên cũng nhớ đến những lời mẹ anh ta vẫn nói. Nhưng trong lòng Từ Xuyên rất rõ ràng mẹ anh ta không phải là không thích ăn mà là không nỡ ăn, muốn nhường thịt cho đứa con trai như anh ta ăn.
Anh ta liếc nhìn Khương Miêu sắc mặt không tốt muốn nói gì đó nên há miệng mấy lần nhưng đều không nói nên lời. Anh ta thở dài một hơi, nhìn về phía Cẩu Đản và Nhị Nha.
“Không mang cho mẹ thì thôi vậy, em cũng phải chia cho Cẩu Đản với Nhị Nha một ít chứ? Trong nhà lâu lắm rồi không được ăn thịt, hai đứa nó lại đang tuổi ăn tuổi lớn. Nào có chuyện em là thím nó lại ngồi đây ăn, để cho hai đứa nó ngồi nhìn chứ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


