“Về rồi à? Sao không làm thêm chút nữa?”
Khương Miêu gắp miếng thịt gà đã gặm gần hết vứt bừa lên bàn, mặt nặng mày nhẹ nhìn Từ Xuyên đã tan ca về nhà lúc này.
“Trời tối rồi nên anh về. Mai anh làm bù.”
Thấy vợ không vui, Từ Xuyên vội vàng nói. Anh ta ngồi xuống bên cạnh bàn, anh ta dời mắt khỏi đống xương gà đã chất thành núi trước mặt Khương Miêu và nhìn chằm chằm vào bát thịt gà sốt trong bát, cười cười hỏi Khương Miêu
“Gà ở đâu ra thế?”
“Gà mẹ chồng nuôi chứ đâu. Thấy mẹ chồng ốm liệt giường đến mức phải nhờ con dâu là tôi bưng bô nên tôi mới nghĩ giết con gà tẩm bổ cho bà ấy chút.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


