Cả nhà họ Hách bị mấy lời của Hỗ Thược dọa cho trố mắt kinh ngạc, con ngươi như muốn lọt tròng ra ngoài.
Dám nhận không à?
Chắc chắn là không đời nào rồi!
Lời này có ý gì đây?
Thằng ba không có ở nhà.
Giờ mà lòi ra một đứa bé, chẳng phải là biến thằng ba thành kẻ cắm sừng, đội nón xanh trên đầu hay sao?
“Hỗ Thược cái đồ lăng loàn trắc nết kia! Tao biết ngay mà, ngày nào mày cũng lượn lờ đi ra ngoài, bụng dạ chẳng chịu an phận! Tao nói cho mày biết, mày mà dám lén lút cắm sừng thằng ba nhà tao.
Tao sẽ lôi cổ mày lên đồn công an trên công xã!
Cạo đầu âm dương, treo giày rách diễu phố!”
“Chẳng phải chính mồm bà bảo tôi không biết đẻ trứng hay sao?
Tôi đang tính chiều lòng bà đấy thôi.
Sao giờ lại giãy nảy lên không chịu rồi?
Bà đúng là cái loại khó chiều mà.”
“Mày... mày cút ngay cho tao, cút về nhà đẻ của mày đi! Nhà chúng tao không chứa cái loại con dâu hư hỏng mất nết như mày!
Lát nữa tao sẽ bảo thằng bảy đi đánh điện tín cho thằng ba ngay.
Ly hôn!”
Mẹ Hách tức đến mức trợn trắng cả mắt, run rẩy chỉ tay vào mặt Hỗ Thược đuổi cô đi.
Cưới vợ tròn một năm trời mà không khiến cho đứa con gái tân như tôi sinh nổi một đứa con, cả nhà các người không vừa ý nên mới đòi ly hôn với tôi!”
“Mày muốn hủy hoại tương lai của thằng ba nhà tao đấy à?”
Mẹ Hách trừng mắt muốn nứt cả khóe mi.
“Nói gì mà hủy hoại với không hủy hoại nghe ghê thế? Tôi chỉ muốn nói cho tất cả mọi người ở mười làng tám xóm quanh đây biết rằng, cái nhà họ Hách này cưới vợ có một tiêu chuẩn lạ đời: phải là gái tân vác bụng bầu bước vào cửa!
Ai không có bản lĩnh đó thì tốt nhất đừng có dại mà đâm đầu gả vào đây.
Để rồi nhận lấy kết cục bị ly hôn nhục nhã như tôi.
Còn cái thằng Hách Huyễn kia nữa, làm quân nhân cái nỗi gì chứ? Đến việc làm cho vợ mình có bầu còn không làm nổi thì chẳng đáng mặt đàn ông!”
“Mày... mày...”
Mẹ Hách tức đến mức nghẹn họng trước những lời lẽ càng lúc càng quá quắt của Hỗ Thược, mắt trợn ngược lên một cái rồi ngất lịm đi.
“Mẹ ơi?”
May mà Anh cả Hách đang đứng ngay sát bên cạnh nên vội vươn tay đỡ lấy bà ta, bằng không cú ngã này chắc chắn chẳng nhẹ nhàng gì.
“Mau đi gọi Bác sĩ Ngưu tới đây!”
Ba Hách thấy vợ mình ngất xỉu thì quát tháo ầm ĩ với Chị dâu cả Hách.
“Vâng, vâng, con đi ngay đây ạ!”
Hỗ Thược nhìn cảnh tượng cả nhà họ cuống cuồng rối loạn như gà mắc tóc chỉ biết bĩu môi thầm nghĩ: Có chút xíu dung lượng chịu đựng thế này mà cũng đòi đấu với bà đây, không chọc cho bà tức chết thì coi như Hỗ Thược này bất tài vô dụng!
“Mày chọc tức mẹ tao ngất xỉu rồi, mày tiêu đời rồi con kia!”
Hách Thu thấy Hỗ Thược đứng im không nói gì, tưởng cô sợ hãi nên lại bắt đầu vênh váo trở lại, giở giọng hả hê châm chọc.
“Tiêu cái con khỉ!
Đánh à? Các người dám động vào tôi không?
Chửi à? Mồm mép các người chửi lại tôi chắc?
Chẳng qua cũng chỉ biết đem cái trò ly hôn ra dọa dẫm tôi thôi! Trước kia tôi không thèm chấp là vì tôi nhường nhịn các người, các người lại tưởng Hỗ Thược này là quả hồng mềm dễ bắt nạt chắc?
Vẫn là câu nói đó, muốn ly hôn thì cứ chuẩn bị gấp đôi sính lễ ngày xưa rước tôi về.
Bằng không làm tôi vừa lòng.
Tôi có thể lột sạch bộ quân phục trên người Hách Huyễn, bắt nó về quê cuốc đất làm ruộng cả đời!
Còn dám mở mồm mắng tôi là gà không biết đẻ trứng nữa xem.
Tôi lập tức kiếm ngay một đứa con về cho các người trông thấy!
Lúc đó thằng Hách Huyễn với cả cái nhà họ Hách này dù có muốn nhận hay không cũng bắt buộc phải nhận! Không những phải nhận mà còn phải cung phụng nó đúng theo mức sống tốt nhất của nhà này!”
“Mày dám! Con tiện...”
“Câm mồm lại! Còn chê cái nhà này chưa đủ loạn cào cào lên đúng không? Mẹ mày ngất lịm ra đấy rồi mà không chịu vào chăm sóc hả!”
Ba Hách cảm thấy Hỗ Thược lúc này có phần điên khùng mất kiểm soát, sợ Hách Thu cứ tiếp tục chọc tức cô thì cô ta làm liều kiếm một đứa con hoang không phải máu mủ họ Hách về thật thì khốn.
Đến lúc đó nhà họ Hách mới là bên mất hết thể diện.
Ông ta vội vàng lên tiếng quát nạt Hách Thu.
Hách Thu thấy Ba Hách thực sự nổi trận lôi đình thì cũng sợ hãi, hung hăng lườm nguýt Hỗ Thược một cái rồi hậm hực đi vào phòng Mẹ Hách.
Ba Hách nhìn Hỗ Thược giờ đây chẳng khác nào một con nhím xù lông mà đau hết cả đầu. Sao chỉ qua một đêm mà con người này lại biến đổi một trời một vực như vậy chứ? Nhưng dù sao đi nữa, trước mắt vẫn phải dỗ dành cho êm chuyện đã.
“Vợ thằng ba à, em gái con là do chúng ta chưa dạy dỗ đến nơi đến chốn, sau này chắc chắn sẽ không có chuyện đó nữa đâu.
Còn mẹ con chẳng qua cũng chỉ vì lo lắng cho thằng ba nên ăn nói mới lỡ lời một chút, con cũng đừng để bụng làm gì. Sau này mấy câu như gà không biết đẻ trứng, bố đảm bảo sẽ không để bà ấy nói ra nữa.
Còn về chuyện ly hôn ư?
Đó chỉ là lời nói lúc nóng giận nhất thời mà thôi. Hôm cưới thằng ba bị đơn vị triệu tập gấp quả thực đã khiến con chịu nhiều thiệt thòi uất ức, đợi khi nào nó về, bố sẽ bắt nó phải nhận lỗi với con đàng hoàng.”
Hỗ Thược nghe Ba Hách nói vậy thì chẳng thấy vui vẻ chút nào.
Nguyên chủ trước đây chuyện gì cũng nhẫn nhịn cam chịu thì cả cái nhà này hùa vào ức hiếp.
Giờ cô chỉ mới tát cho đứa con gái cưng của bọn họ vài cái, buông vài câu đanh thép dằn mặt là bọn họ đã phải hạ giọng xin lỗi ngay.
Đúng thật là người hiền thì bị người bắt nạt, ngựa hiền thì bị người cưỡi.
“Nếu bố đã đích thân mở lời thì con đương nhiên phải nể mặt bố rồi. Chỉ có điều bố nói được thì phải làm được đấy nhé, đến lúc đó nếu con lại phải ra tay đánh đứa nào thì đừng có trách đứa làm dâu này không biết nói đạo lý.”
“Con cứ yên tâm đi.”
Sắc mặt Ba Hách xám xịt khó coi vô cùng.
Một người làm bố chồng như ông ta mà lại phải đi xin lỗi, nhún nhường trước mặt con dâu, uy nghiêm bề trên vứt đi đâu cho hết?
Nhà họ Hỗ này đúng là lừa đảo gạt người mà.
“Bố ơi, bố ơi, Bác sĩ Ngưu tới rồi ạ!”
Chị dâu cả Hách mồ hôi nhễ nhại dẫn theo Bác sĩ Ngưu bước vào sân, vừa đi vừa gọi to.
“Bác sĩ Ngưu, bà nhà tôi bị ngất đi rồi, phiền bác vào xem giúp một chút.”
“Để tôi vào xem sao.”
Bác sĩ Ngưu liếc nhìn Hỗ Thược đang đứng sừng sững ở giữa sân. Trên đường đi tới đây, vợ thằng cả nhà họ Hách cứ luôn mồm bảo Mẹ Hách bị Hỗ Thược chọc tức đến ngất xỉu, ban đầu ông còn không tin.
Nhưng giờ tận mắt nhìn thấy người.
Quả thực trông khác hẳn với trước kia.
Trước đây gặp ai cô cũng cúi gằm mặt xuống đất, người ta bắt chuyện thì một là câm như hến, hai là lí nhí như tiếng muỗi kêu “vâng vâng dạ dạ”.
Hôm nay lại ngẩng cao đầu ưỡn ngực đàng hoàng.
Ông nhìn cô, cô cũng chẳng hề né tránh mà còn đàng hoàng nhìn thẳng vào mắt ông.
Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì thế này?
“Vợ thằng ba hay là để tôi bắt mạch kiểm tra cho cháu luôn nhé?”
Bác sĩ Ngưu sợ sức khỏe Hỗ Thược có vấn đề gì nên lên tiếng đề nghị.
“Nó thì cần khám cái gì chứ!
Nó vừa mới đánh được cả cô út, lại còn chọc cho mẹ tức đến ngất xỉu kia kìa!
Người nó khỏe như vâm ấy!”
Chị dâu cả Hách vừa nghe Bác sĩ Ngưu nói vậy, sợ phải tốn thêm một khoản tiền thuốc thang nên lập tức nói giọng mỉa mai chua chát.
“Bác sĩ Ngưu, bà nhà tôi còn đang nằm liệt trong phòng kìa, mặt mũi con Thu Nha cũng bị đánh sưng vù lên rồi, phiền bác vào xem cho bọn họ trước đã.”
Ba Hách cũng chẳng muốn Bác sĩ Ngưu khám bệnh cho Hỗ Thược.
Đánh con gái ông ta.
Chọc tức vợ ông ta ngất xỉu.
Giờ lại còn bỏ tiền ra khám bệnh cho cô ta nữa à?
Nằm mơ đi!
“Vợ thằng ba à?”
“Bác sĩ Ngưu, cháu tên là Hỗ Thược, bác cứ gọi cháu là Hỗ Thược hoặc bé Thược là được rồi ạ, cái danh xưng “vợ thằng ba” cháu nghe thật sự không quen tai chút nào.”
Hỗ Thược nghe bọn họ cứ mở mồm ra là một câu vợ thằng ba, hai câu vợ thằng ba, cứ như thể bản thân không có tên có tuổi vậy, bực bội lên tiếng đính chính.
“Hả?
À, ừ, được rồi, bé Thược, hay là để bác bắt mạch cho cháu một chút nhé?”
Bác sĩ Ngưu lại một lần nữa đề nghị.
“Dạ thôi khỏi bác ạ, người cháu khỏe lắm, nếu có không khỏe thì cũng là do bị cái nhà họ Hách này bỏ đói mà ra thôi. Nhà họ Hách nuôi không nổi con dâu thì ngày mai cháu về nhà đẻ ăn cơm.
Nhà đẻ cháu dư sức nuôi sống cháu.”
“Chuyện này...”
“Nói năng linh tinh cái gì thế hả vợ thằng ba? Cái nhà này bỏ đói con bao giờ?”
Ba Hách tức đến mức mặt mày đen sì.
Đây rõ ràng là đang bôi tro trát trấu làm bại hoại thanh danh nhà họ Hách mà!
“Không bỏ đói à? Thế vừa nãy là ai đến một hột cơm cũng không thèm phần cho con ăn? Nếu không phải con đói hoa cả mắt ăn tạm phần của cô út thì mẹ cũng đâu có tiếc của đến mức lăn đùng ra ngất xỉu như thế!”
Bác sĩ Ngưu đứng giữa nghe mà ngượng ngùng cả người.
Ông ho nhẹ một tiếng: “Khụ... vậy thôi để tôi vào phòng xem bệnh cho bà ấy trước.”
Nói dứt lời liền rảo bước nhanh vào trong nhà.
Ba Hách thấy Bác sĩ Ngưu đã vào phòng, bèn sa sầm nét mặt nói: “Vợ thằng ba, con giờ cũng là người nhà họ Hách, tiếng tăm nhà này mà xấu đi thì con cũng chẳng thơm tho gì đâu.”
“Không sao cả, con chẳng bận tâm đâu! Dù sao trước đây danh tiếng của con cũng có tốt đẹp gì cho cam, sau này con còn dự định làm cho cái tiếng xấu đó vang xa hơn nữa kìa.”
“Con... Thôi bỏ đi, ta vào xem mẹ con thế nào!”
Ba Hách hậm hực bước vào trong phòng. Hỗ Thược đảo mắt một vòng, nhanh tay bưng bát cháo loãng mà Mẹ Hách uống dở còn để trên bàn lên, lén thả Viên tùy chỉnh số lượng và giới tính đa thai vào trong bát.
“Tiểu Cường, thiết lập năm đứa, một gái bốn trai.”
“Dạ có ngay! Thiết lập sinh năm, một gái bốn trai đã được chọn thành công!”
Hỗ Thược nhìn viên thuốc vừa thả vào bát đã tan ngay trong nước, khóe môi khẽ nhếch lên để lộ nụ cười lạnh lẽo, lẩm bẩm trong miệng: “Muốn đẻ trứng chứ gì, chiều lòng mẹ luôn!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
