Cả nhà họ Hách chẳng có lấy một ai buồn để mắt tới cô.
Người đứng đầu gia đình họ Hách là Ba Hách tức Hách Đại Não, năm nay bốn mươi chín tuổi, lấy vợ là Mẹ Hách - Vương Đại Miệng năm nay bốn mươi bảy tuổi, sinh được cả thảy năm người con trai và ba cô con gái, tổng cộng tám đứa con.
Nhưng nuôi sống được bốn trai một gái, tổng cộng năm người.
Con trai cả là Hách Thổ Địa, vì sinh ra ở ngoài đồng lại thêm vào cái thời điểm đó đất nước chưa được giải phóng, người nông dân như bọn họ khao khát có được mảnh đất của riêng mình nên mới đặt cho con trai cả một cái tên mang theo bao niềm hy vọng như thế.
Anh cả Hách năm nay ba mươi tuổi, lấy vợ là Lưu Thúy Hoa sinh được bốn cô con gái và một cậu con trai. Con gái lớn Hách Đại Nha mười ba tuổi, con gái thứ hai Hách Nhị Nha mười một tuổi, con gái thứ ba Hách Tam Nha tám tuổi, con gái thứ tư Hách Tứ Nha sáu tuổi.
Cậu con trai út tên Cẩu Đản, năm nay mới tròn hai tuổi.
Người con gái thứ hai nhà họ Hách thì thời chiến tranh đã không may bị mìn nổ chết.
Con trai thứ ba chính là người chồng trên danh nghĩa của thân xác này: Hách Huyễn năm nay hai mươi lăm tuổi, hiện là chiến sĩ biên phòng giữ chốt, chức vụ hiện tại là Tiểu đoàn trưởng.
Con trai thứ tư cũng đã mất trong thời loạn lạc.
Con gái thứ năm mất từ nhỏ vì bạo bệnh.
Con trai thứ sáu Hách Diệp năm nay mười chín tuổi vừa mới dạm hỏi xong, khoảng một tháng nữa sẽ làm đám cưới.
Con trai thứ bảy Hách Diễm và cô con gái út Hách Thu là một cặp sinh đôi long phụng, năm nay mười lăm tuổi, hiện đang học cấp hai trên công xã, chuẩn bị thi lên cấp ba.
Hai đứa này chính là cục vàng đầu quả tim của vợ chồng Ba Hách.
Hỗ Thược dựa theo ký ức của nguyên chủ để rà soát và đối chiếu từng khuôn mặt trong nhà họ Hách. Nhìn trên bàn ăn không những chẳng có chỗ ngồi cho mình mà đến một hột cơm cũng không thèm phần, cô liền sải bước tới giật phăng chiếc màn thầu bột mì trắng cùng bát trứng hấp trên tay của cặp song sinh long phụng.
Cô đã đảo mắt nhìn quanh rồi.
Cả cái nhà này chỉ có đúng hai đứa này được ăn ngon nhất.
Những người còn lại đều phải gặm bánh bao bột ngô thô ráp với dưa muối mặn chát.
“Chị làm cái gì đấy hả?”
Hai đứa trẻ bị cướp mất phần ăn trừng mắt giận dữ nhìn Hỗ Thược.
Hỗ Thược đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, cứ thế cắm cúi ăn. Trời đánh còn tránh miếng ăn, cô còn chưa thèm chê đồ ăn dở của bọn chúng thì bọn chúng gào thét cái nỗi gì.
Thấy Hỗ Thược không thèm hé răng lấy một lời.
Hách Thu liền bày ra bộ mặt uất ức nhìn Mẹ Hách mách tội: “Mẹ ơi, mẹ nhìn con Hỗ Thược kìa, nó dám cướp đồ ăn của con với anh bảy!”
“Chát!”
“Hỗ Thược cái đồ lười thối thây lười chảy thây kia! Mày cũng không tự soi gương xem mày là cái thứ gì, mày xứng ăn màn thầu bột mì trắng hay sao mà dám cướp? Tao phải sang tận nhà đẻ mày hỏi cho ra nhẽ xem nhà họ dạy dỗ con gái kiểu gì.
Lại dạy ra một thứ bất hiếu ngỗ ngược như mày!”
Mẹ Hách vốn đã ôm một bụng tức giận từ sáng sớm vì bị Hỗ Thược mắng chửi, giờ thấy cô dám ngang nhiên cướp đồ ăn của con trai con gái cưng ngay trước mặt mình, ngọn lửa giận lập tức bùng nổ dữ dội.
Hỗ Thược nuốt trôi miếng màn thầu cuối cùng xuống họng.
Lấy tay vỗ vỗ vào lồng ngực.
Không có món canh nuốt trôi nghẹn cổ họng thật đấy.
Cô thuận tay bưng luôn bát cháo loãng của Hách Thu còn chưa kịp uống lên ừng ực cạn sạch.
“Hỗ Thược con ranh này, đấy là cháo của tao!”
Hách Thu không ngờ Hỗ Thược lại còn dám giật luôn cả phần cháo của mình.
“Chát!”
“Đồ bất hiếu vô phép tắc! Tao là chị dâu ba của mày, hôm nay tao phải dạy dỗ lại cái thứ mất dạy như mày một trận ra trò! Dám mở mồm ra chửi chị dâu, tao thay mặt mẹ mày dạy lại mày cách làm người.
Để sau này gả đi đỡ bị nhà chồng trả về làm bôi tro trát trấu vào mặt họ Hách!”
“Chát chát chát.”
“A.”
“Hỗ Thược con ranh này mày dám đánh tao à? Tao liều mạng với mày! Mày tính là cái thá gì chứ, chẳng qua chỉ là con trâu già được nhà tao bỏ tiền rước về làm việc thôi!
Anh ba tao chướng mắt mày nên đêm tân hôn còn chẳng thèm ngủ lại đã xách gói đi luôn!
Mày không biết cụp đuôi lại mà hầu hạ gia đình tao cho đàng hoàng, lại còn dám ra tay đánh tao!
Hôm nay tao phải đánh chết con tiện nhân như mày!”
Hách Thu là cô con gái độc nhất trong nhà, lại còn là con gái trong cặp song sinh long phụng, mức độ được nuông chiều cưng nựng thậm chí còn vượt mặt cả người anh sinh đôi Hách Diễm.
Dù sao thì của hiếm mới quý.
Cả nhà chỉ có duy nhất một mụn con gái.
Ngay cả một người trọng nam khinh nữ như Mẹ Hách cũng phải thay đổi tính nết mà cưng như cưng trứng.
Thế nên từ trước đến nay ở cái nhà này, cô ta luôn là người được ưu tiên nhất.
Làm sao cô ta có thể chịu để yên cho Hỗ Thược đánh mình được chứ.
Cô ta gào thét đòi đánh chết Hỗ Thược.
“Chát chát.”
“Cái thứ vô giáo dục! Tao là chị dâu của mày, chị dâu như mẹ! Mày dám chửi tao, chữ nghĩa bao năm ăn học của mày trôi hết vào bụng chó rồi chắc? Để tao xem mày còn dám mở mồm chửi bậy nữa không!”
“Chát chát.”
“A a.”
Biến cố xảy ra quá đỗi bất ngờ khiến cả nhà họ Hách đều đờ đẫn không kịp phản ứng. Nói đúng hơn là bọn họ chưa từng nghĩ tới một quả hồng mềm dễ nắn như Hỗ Thược lại có ngày bộc phát sự hung hãn dữ dội đến mức này.
“Hỗ Thược con ranh kia, bà đây còn sống sờ sờ ở đây nhé, mày tính làm mẹ ai hả?
Mau thả cái Thu Nha ra ngay!”
Nói rồi bà ta lao tới định túm tóc Hỗ Thược.
Hỗ Thược nghiêng mình né tránh, tay vung lên bồi thêm vài cái tát trời giáng thẳng vào mặt Hách Thu.
Mẹ Hách nhìn cô con gái rượu yêu quý bị Hỗ Thược tát cho sưng vù cả hai bên má, liền quay sang gầm thét với Anh cả Hách: “Thằng cả mày đứng đực mặt ra đấy làm gì? Không thấy con ranh này đang đánh em gái mày à?
Mày đánh chết nó cho tao!”
“Mẹ... chuyện này không hay lắm đâu ạ?”
Anh cả Hách khó xử ra mặt, anh ta là bậc anh chồng mà lại ra tay đánh em dâu thì ra cái thể thống gì nữa.
“Lời tao nói mà mày cũng dám cãi à?
Tao bảo mày đánh!
Đánh thật mạnh tay vào cho tao! Nếu mày không chịu ra tay thì cả nhà mày cút hết ra khỏi cái nhà này cho tao! Bà đây không cần đứa con trai bất hiếu không biết nghe lời!”
“Mẹ ơi mẹ đừng đuổi cả nhà con đi mà, rời khỏi nhà thì chúng con biết ở đâu bây giờ!”
“Thế thì đánh nó mau!”
“Anh cả, anh dám động vào một đầu ngón tay của tôi xem, tôi lập tức chạy về nhà đẻ gọi người sang lật tung mái nhà họ Hách này lên ngay! Nhà đẻ của tôi không phải là cái thứ gia đình thấp cổ bé họng đâu nhé!”
Bố của nguyên chủ hiện đang là Đại đội trưởng.
Nếu không thì nguyên chủ cũng chẳng có cửa được gả cho người quân nhân duy nhất quanh vùng này: Hách Huyễn.
Trên nguyên chủ có ba người anh trai.
Dưới lại có thêm một đứa em trai.
Bố nguyên chủ có ba anh em trai, mỗi người ít nhất đều sinh được ba cậu con trai khỏe mạnh.
Đấy mới chỉ là anh em ruột thịt trong nhà.
Còn đám anh em họ hàng xa gần khác thì đếm không xuể.
“Chuyện này... mẹ ơi, có đánh nữa không ạ?”
Anh cả Hách vừa nghĩ tới thế lực nhà họ Hỗ là đã sợ co rúm cả người lại.
“Cái đồ vô dụng! Nó mới dọa có một câu mà mày đã sợ mất mật rồi, để mặc kệ cho nó đi gọi người!”
Giọng Mẹ Hách the thé hét to, nhưng nếu lắng tai nghe kỹ thì vẫn nhận ra sự chột dạ, ngoài mặt hung hăng nhưng bên trong rỗng tuếch.
“Đủ rồi đấy!
Sáng sớm ngày ra ầm ĩ cái gì không biết! Vợ thằng ba, em gái con ăn nói không lọt tai quả thực là nó sai, con cũng đánh nó rồi, dừng lại ở đây được rồi đấy!”
Hỗ Thược nghe vậy liền buông tay, quẳng người xuống nền đất.
Không phải cô nể nang gì thể diện của Ba Hách đâu.
Mà thực sự là lực tác động có tính hai chiều.
Tát người ta thì sướng tay thật đấy.
Nhưng lòng bàn tay mình cũng đau rát cả lên.
Hách Thu bị ném phịch xuống đất, trong mắt tràn ngập tia thù hận gào thét đe dọa Hỗ Thược.
Hỗ Thược vừa giơ tay lên.
Hách Thu đã sợ hãi vội vàng ôm chặt lấy mặt.
Hỗ Thược cười khẩy một tiếng: “Đồ nhát cáy.”
“Được rồi, tôi ăn no rồi. Lần sau mẹ nấu cơm thì nhớ đừng có “bỏ quên” một miệng ăn nào nữa nhé, bằng không thì chỉ đành để chú bảy với cô út chịu đói mà thôi.”
“Vợ thằng ba mày định trèo lên đầu lên cổ người khác ngồi đấy à?
Không coi người mẹ chồng này ra gì thì thôi đi, lại còn dám đánh cả em chồng, nhà họ Hỗ dạy dỗ mày như thế đấy hả?
Nhà họ Hách chúng tao đúng là xui xẻo tám đời mới rước về cái thứ sao chổi khuấy đảo gia can như mày!
Mày cút ngay!
Cút xéo về nhà đẻ của mày đi!
Nhà họ Hách tao không chứa nổi đứa con dâu như mày!
Một con gà mái không biết đẻ trứng!
Nhà họ Hách tao nuôi mày ăn một năm nay coi như đem cho chó gặm!
Mày cút ngay cho tao!
Ngày mai... không, ngay hôm nay tao sẽ bảo thằng bảy lên công xã gửi điện tín cho thằng ba, tao bảo nó phải ly hôn với mày!”
Mẹ Hách ôm chặt lấy Hách Thu đang bị đánh đến sưng húp mặt mày, tức tối gào thét đòi đuổi Hỗ Thược ra khỏi cửa.
“Hừ! Hách Huyễn còn chưa từng ngủ lại nhà một đêm nào còn bắt tôi đẻ trứng thì các người có dám nhận không?
Nếu bà dám mở mồm bảo nhận. Thì ngay ngày mai tôi có thể bế về cho bà một đứa con liền đấy! Bà có dám không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
