Khương Niệm ủ ấm chân và tay, lại xỏ chân vào đôi giày bông ẩm ướt, lạnh lẽo, đi ra ngoài cầm xẻng kiên trì xúc đến cửa bếp, cuối cùng cũng xúc được một con đường nhỏ, sau đó lập tức vội vàng chạy vào bếp đổ nước vào nồi, rồi nhóm lửa, ngồi cạnh bếp lửa sưởi ấm.
Ngón tay lạnh cóng đến mức tê cứng, đợi đến khi đỡ hơn một chút mới bắt đầu nấu bữa sáng.
Bánh ngô hấp tối qua còn, chỉ có một mình cô cũng không muốn xào rau, đành đánh một bát canh trứng, hâm nóng bánh ngô, ăn kèm với dưa muối là xong bữa sáng.
Ăn sáng xong, Khương Niệm ủ ấm cơ thể, tiếp tục cầm xẻng xúc tuyết từ cửa nhà ra cổng, xúc một lúc lại chạy vào bếp sưởi ấm, cứ như vậy lặp đi lặp lại cuối cùng cũng xúc được một con đường nhỏ.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân dẫm lên tuyết ken két, còn có cả giọng nói của Từ Yến.
"May mà năm ngoái đã từng có một trận tuyết lở, năm nay Lưu Cường đã xin ý kiến cấp trên, mới được đặc cách cho mọi người đến đây ở mấy hôm, nếu không chắc chắn mọi người đã bị chết cóng ở nhà rồi."
Nghe giọng điệu của Từ Yến, dường như không được vui lắm.
Bên ngoài vang lên giọng nói của một người phụ nữ trung niên: "Cô nói chuyện kiểu gì vậy? Cái gì mà chúng tôi chết cóng ở nhà? Tôi là dì hai của cô, cô lại nguyền rủa chúng tôi như vậy sao? Nếu không phải Lưu Cường cưới cô, cô cho rằng cô có thể sống tốt như bây giờ sao?"
Khương Niệm: “..."
Đây là người thân cực phẩm nhà Lưu Cường sao?
Trong lòng Từ Yến bỗng chốc bùng lên ngọn lửa giận, lạnh lùng nói: "Tôi là vợ của Lưu Cường, chúng tôi là vợ chồng, nhà anh ấy là nhà tôi, nói ra thì mọi người chỉ là người ngoài, nếu không phải Lưu Cường bảo tôi ra ngoài đón mọi người, tôi mới không thèm ra ngoài, mọi người chỉ là chú hai, dì hai của anh ấy, chứ không phải ba mẹ ruột."
Nói xong thì lập tức bỏ đi không quay đầu lại.
Khương Niệm nhìn qua khe cửa, là một đôi vợ chồng trung niên, dẫn theo một bé gái khoảng mười mấy tuổi và một bé trai trông cũng khoảng mười tuổi, cô con gái ở nhà chắc là cũng không sống tốt, trên người xách túi vải, người đàn ông trung niên tay cũng xách mấy túi vải, chỉ có đứa con trai là được người phụ nữ trung niên cõng trên lưng.
Quả nhiên như cô dự đoán, hai ngày nay nhà Từ Yến lúc nào cũng có thể ầm ĩ cãi vã, giọng người phụ nữ trung niên rất lớn, Khương Niệm còn tưởng rằng Từ Yến sẽ yếu thế, không ngờ Từ Yến còn ghê gớm hơn, vừa cất giọng nói, đã át hẳn giọng của người phụ nữ trung niên.
Lục Duật đã đi mười ngày rồi vẫn chưa về, Khương Niệm đi hỏi Phùng Mai, Phùng Mai nói trận tuyết lần này lớn hơn năm ngoái, đường xuống núi cách quân khu rất xa, xe cộ lại không thể đi, chỉ có thể đi bộ, chỉ đi bộ thôi cũng đã mất một ngày một đêm, huống chi còn là trời tuyết rơi dày đặc, đường đi càng thêm khó khăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)