Nghĩ đến tối qua anh nghe thấy tiếng khóc rất khẽ từ phòng chị dâu, đôi môi mỏng mím chặt, giọng nói dịu dàng hơn so với tối qua rất nhiều: "Ăn cơm thôi.”
Khương Niệm: "Ừm, tôi đi rửa mặt đánh răng đây."
Cô chạy đến bên giếng, cũng không suy nghĩ nhiều, lập tức kéo gùi nước lên, tay vừa cho vào đã bị nước lạnh buốt làm cho rụt lại.
Cô ngồi xổm xuống nhanh chóng rửa mặt, sau đó đánh răng xong rồi ngồi vào bàn ăn.
Trên bàn ăn vẫn yên tĩnh như mọi khi, Khương Niệm nhìn bát trứng hấp Lục Duật cố ý làm riêng cho cô, do dự một chút, rồi đứng dậy đi vào bếp lấy một cái bát rỗng và một chiếc thìa, múc một nửa bát trứng hấp cho Lục Duật, nhìn ánh mắt nghi hoặc của anh, cô siết chặt chiếc thìa: "Anh cũng ăn chút đi."
Cô rất ít khi thấy Lục Duật ăn trứng hấp, đều nhường hết cho cô.
Lục Duật cười nói: "Ừm."
Khương Niệm ăn vài miếng đồ ăn, len lén ngẩng đầu nhìn Lục Duật, đang suy nghĩ xem nên mở lời xin lỗi như thế nào, cô chần chừ mãi cũng không biết nên bắt đầu từ đâu, trái lại Lục Duật phát hiện chị dâu cứ nhìn mình, lập tức ngẩng đầu lên hỏi: "Chị dâu có chuyện muốn nói sao?"
Khương Niệm mím môi, ngẩng đầu lên nhỏ giọng nói: "Tối qua tôi không nên tức giận giận với anh, xin lỗi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)