Lục Duật cúi đầu nhìn đôi tay đang ôm lấy eo mình, đôi môi mím chặt, ánh mắt hướng về phía căn bếp, hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn. Mãi đến khi Khương Niệm đo xong chiều dài chân, nhẹ nhàng buông anh ra với một tiếng "Xong rồi", Lục Duật mới như trút được gánh nặng, vội vã bước ra khỏi sân.
Khương Niệm: ???
Cô chớp chớp mắt, nhìn thước dây bị rơi xuống đất, cau mày khó hiểu.
Anh bị sao vậy?
Ngoài cổng, đại đội trưởng Tống vừa nhìn thấy Lục Duật đã gọi giật lại, sau đó vừa đi vừa nói về chỉ thị mới của cấp trên mấy hôm nay. Nói được một lúc, anh ấy ngẩng đầu lên, nhìn Lục Duật với vẻ kinh ngạc: "Sao tai cậu lại đỏ như vậy?"
Lục Duật ho nhẹ một tiếng: "Bị muỗi đốt ạ."
Mấy hôm nay, nhà Từ Yến và nhà Trịnh Hồng cũng không còn gây chuyện gì nữa, chỉ có điều Lục Duật có vẻ hơi kỳ lạ.
Khương Niệm phát hiện ra rằng Lục Duật luôn cố tình tránh mặt cô. Thỉnh thoảng, hai người ngồi ăn cơm cùng nhau, nhưng sau khi ăn xong anh luôn nhanh chóng chạy về phòng bếp, cứ như thể cô đang mắc bệnh truyền nhiễm vậy.
Hoàng hôn buông xuống, Khương Niệm khâu xong mũi kim cuối cùng, cuối cùng cũng tự may xong cho mình một chiếc áo.
Cô vào bếp nấu cơm, đợi mãi mà không thấy Lục Duật đâu, trái lại, bên nhà Từ Yến lại vang lên tiếng Lưu Cường quát tháo.
Chẳng lẽ Từ Yến lại bắt đầu hành động rồi?
Khương Niệm chạy đến góc tường, trèo lên gốc cây, ghé mắt nhìn sang. Từ Yến đang ngồi bệt dưới đất, hai tay ôm mặt khóc nức nở. Hôm nay cô ấy còn trang điểm rất xinh đẹp, dáng ngồi cũng thùy mị hơn mọi ngày, tiếng khóc nghe thật đáng thương.
"Em cũng không biết số tiền đó đi đâu mất rồi. Em cũng đau lòng lắm. Lưu Cường, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Đọc chương này mắc cười thiệt chớ. Hóng drama mà leo cây cũng hài quá. 😂😂😂



-150561.jpg&w=256&q=75)