Em trai ngồi xổm trên mặt đất, trong tay nắm lấy bàn chân của em dâu. Anh ấy sững người một lúc, sau đó xoay người, quay lưng về phía hai người, giọng nói vẫn gấp gáp như cũ: "Mai Tử ngất xỉu rồi, cậu mau đến khu quân sự mượn xe, tôi cõng cô ấy đến bệnh viện trước."
Nói xong lập tức chạy đi.
"Chị dâu, chị ngủ trước đi, tôi đi xem sao."
Lục Duật buông tay, đứng dậy nói một câu rồi đi ra ngoài.
Khương Niệm muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống. Cô ngồi dậy, kiễng chân nhìn ra ngoài cửa sổ, Lục Duật đã ra khỏi sân, đóng cửa lại rồi rời đi. Bên ngoài vang lên giọng nói lo lắng của doàn trưởng Tống.
"Cô ấy tự nhiên lại ngất xỉu là sao?"
"Nếu cô ấy có mệnh hệ gì, nhà tôi biết sống sao đây?"
Giọng nói ngày càng xa, cuối cùng biến mất trong màn đêm.
Khương Niệm: “..."
Cô cảm thấy lần này Phùng Mai chơi hơi quá rồi.
Khương Niệm đợi đến nửa đêm vẫn không thấy đám người Phùng Mai trở về, thực sự không chịu đựng được nữa mới ngủ thiếp đi. Mãi đến gần sáng, tiếng ồn ào của đám người đoàn trưởng Tống mới đánh thức cô.
Cô không nghe thấy tiếng Phùng Mai, chỉ nghe thấy tiếng Tống Hướng Đông và Tống Hướng Hồng khóc lóc gọi mẹ vang lên trong sân, lúc này Phùng Mai mới lên tiếng: "Mẹ không sao, đừng khóc nữa."
Khương Niệm: “..."
Cô thở dài một hơi, đang định xoay người quay về phòng thì đụng phải Lục Duật vừa mở cửa bước vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
