Trương Hân thấy Kiều Hoành Chấn cứ như đang coi mình là cọp cái vậy, muốn tức giận cũng chẳng tìm ra lý do. Hừ, đợi sau này, e rằng anh lại khao khát được ngủ trên giường lắm đấy. Cô cứ chờ xem ngày anh tự vả mặt mình.
Buổi chiều, Kiều Đại Căn và Kiều Hoành Chấn đều ra đồng làm việc. Trương Hân ở nhà một mình, dự định dọn dẹp lại nhà cửa.
Căn phòng phía trong phòng khách là phòng của ba chồng, cô là con dâu nên không tiện vào dọn dẹp, hơn nữa Kiều Đại Căn vốn dĩ cũng là người sạch sẽ.
Căn phòng còn lại chính là phòng của cô và Kiều Hoành Chấn, đồ đạc của hai người được phân chia ranh giới vô cùng rõ ràng.
Trương Hân thở dài một tiếng, bắt đầu nhanh nhẹn quét tước dọn dẹp.
Đồ đạc của cô không nhiều, chỉ có một chiếc rương lớn, còn một số thứ cô vẫn để ở khu thanh niên trí thức, trước kia cô từng nghĩ để đó thì sẽ có cơ hội gặp mặt Tống Minh Hoa. Nhưng bây giờ cô một chút cũng không muốn nhìn thấy anh ta nữa, tốt hơn hết là nên sớm qua đó lấy đồ về.
Trong rương toàn là quần áo và đồ đạc lỉnh kỉnh, ngoài ra còn có một chiếc túi vải nhỏ đựng tiền cùng các loại phiếu.
Hồi đó khi chính sách lên núi xuống làng được ban xuống, Trương Lệ đã đi làm trong nhà máy, chỉ có cô là vừa tốt nghiệp, chưa có công việc. Dưới sự dụ dỗ của Trương Lệ và mẹ, cộng thêm sự im lặng dung túng của ba, cô đã ngốc nghếch mà đồng ý.
Thật ra với hai lao động chính khỏe mạnh trong nhà là Kiều Đại Căn và Kiều Hoành Chấn, cuộc sống lẽ ra không đến nỗi khó khăn như vậy. Chỉ là mẹ đẻ của Kiều Hoành Chấn cứ gây gổ, bắt anh phải chu cấp cho các em ăn học, nói rằng vì anh mà em trai mới sinh non, lại than vãn nhà đông miệng ăn nên đã lấy đi không ít lương thực.
Kiều Đại Căn cũng cảm thấy chính mình đã cướp đi con trai của chị dâu. Trong lòng ông ấy luôn áy náy, nên cũng nhắm mắt làm ngơ với hành vi của họ.
Nói là chu cấp cho các em ăn học, nhưng người trong thôn ai mà chẳng biết đó là nuôi cả một đại gia đình kia chứ. Bởi vậy dù Kiều Hoành Chấn đã hai mươi hai tuổi, ngoại hình tuấn tú, làm việc cũng là một tay cừ khôi, nhưng trong thôn vẫn chẳng ai muốn gả con gái nhà mình sang đây.
Việc được nhận làm con thừa tự cho chú hai Kiều cũng không phải là chuyện Kiều Hoành Chấn có thể tự mình quyết định. Anh đã chu cấp cho họ nhiều năm như vậy rồi. Vì không muốn làm phiền chú hai Kiều, sau khi tốt nghiệp cấp hai, anh đã không tiếp tục đi học nữa. Nếu không, với số tiền chú hai Kiều kiếm được và năng lực của anh, anh hoàn toàn có thể học hết cấp ba rồi lên thị trấn tìm một công việc tốt.
Có thể may cho chú hai Kiều và Kiều Hoành Chấn mỗi người một bộ quần áo, cô vẫn còn mấy tấm phiếu vải. Trương Hân nghĩ một lát, quyết định lần sau lên thị trấn sẽ mua hai khúc vải về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)