Cô không biết may quần áo, nhưng trong đội có thợ may, chỉ cần đưa vải và tiền công thì hoàn toàn không cần phải lo lắng về những việc sau đó nữa.
Trương Hân lấy quần áo của mình ra, cùng với đồ của Kiều Hoành Chấn xếp gọn vào trong tủ. Vì quần áo của cô rất nhiều nên đồ của anh chỉ có thể chiếm một góc nhỏ. Anh hẳn là sẽ không để bụng đâu nhỉ.
Trương Hân lại đổi tấm chăn trên giường thành chiếc chăn lớn màu đỏ có hoa văn mẫu đơn của mình. Đây là chiếc chăn cưới mà ông ngoại cô đã chuẩn bị cho mẹ cô.
Còn trên bàn cũng chất đầy những lọ kem dưỡng da, dầu dưỡng tóc, kem bôi tay, gương soi, cùng bộ mỹ phẩm Bách Tước Linh mà cô nhờ người mua từ trên thành phố về.
Sau khi giặt xong tấm ga giường vừa thay ra cùng đống quần áo bẩn thì mặt trời cũng sắp lặn.
Trương Hân lại vào bếp chuẩn bị bữa tối. Nhìn thấy những củ khoai tây được phủ bằng màng nilon trong mảnh đất tự lưu, cô định nấu cơm đập, một nửa khoai một nửa cơm, vừa không tốn nhiều gạo lại rất ngon miệng. Cơm đập vốn có nước cơm nên không cần phải nấu thêm canh nữa, cô làm một đĩa cà tím trộn bằng tương ớt có sẵn trong nhà là được.
Về phần cà tím, Trương Hân không gọt vỏ mà cắt thành từng thanh dài, cho vào một chiếc nồi khác để hấp chín.
Đợi đến khi cơm đập hầm xong, Kiều Đại Căn và Kiều Hoành Chấn cũng vừa trở về, người ngợm đầy bùn đất và mồ hôi.
Nhìn thấy quần áo và ga giường phơi đầy trong sân, Kiều Đại Căn gật gù. Cô con dâu từ thành phố về đây quả thật rất chăm chỉ, đâu có như lời người ngoài đồn thổi. Đúng là ăn không được nho lại chê nho chua, chỉ là một lũ người đỏ mắt ghen tị.
Nhưng khi Kiều Hoành Chấn nhìn tấm ga giường mà trưa nay anh mới nằm, ánh mắt bỗng chốc tối lại. Người phụ nữ này đúng là quá chán ghét anh. Rõ ràng chính cô bảo anh ngủ, vậy mà chỉ sau một buổi chiều, toàn bộ chăn ga trên giường đều đã bị thay sạch.
Trương Hân bưng nước đã để nguội ra: "Ba, uống nước..."
"Ừ..." Kiều Đại Căn tiếp lấy cốc nước, nhìn cô con dâu với vẻ hài lòng.
"Ba, ba nghỉ một lát, lát nữa là ăn cơm..." Trương Hân nhìn người đàn ông đang lặng lẽ dọn dẹp bên cạnh, đưa chiếc ca tráng men sang: "Anh uống nước đi..."
"Kiều Hoành Chấn, anh về rồi mà không nói chuyện với em sao?"
Kiều Hoành Chấn nghe câu này, suýt nữa thì sặc nước, nghẹn ngào ho mấy tiếng. Anh bấu chặt tay vào đáy chiếc ca, cất giọng trầm đục: "Anh... Anh về rồi..."
Thôi vậy, người đàn ông này rõ ràng là một cái hũ nút, nửa ngày cũng không nặn ra được một câu. Tối nay họ sẽ nói chuyện tử tế với nhau.
Trương Hân liếc anh một cái đầy bực dọc rồi quay người rời đi. Có điều, ánh mắt nhỏ ấy trong mắt Kiều Hoành Chấn lại tràn ngập oán trách, anh cho rằng cô đang tức giận.
Anh muốn níu cô lại, nói với cô rằng không phải anh không muốn nói chuyện với cô, chỉ là hôm qua cô vừa dặn anh đừng động vào đồ đạc của cô, cũng đừng nói chuyện với cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)