Kiều Đại Căn liếc nhìn đường xương hàm căng cứng cùng cánh tay nổi đầy gân xanh của thằng nhóc bên cạnh, ông ấy khẽ thở dài một tiếng rồi lững thững đi về phía nhà.
Lúc này Trương Hân nhìn thấy ánh mắt dịu dàng giả tạo kia của anh ta chỉ cảm thấy buồn nôn. Cô vừa mở miệng định mỉa mai Tống Minh Hoa thì đã thấy Kiều Đại Căn trở về. Trong mắt cô lúc này mới ánh lên nụ cười: "Ba."
"Ừ." Đây là lần đầu tiên cô gọi Kiều Đại Căn là ba, khiến Kiều Đại Căn có chút bối rối, tay chân đều lóng ngóng không biết đặt vào đâu. Nhìn thấy Tống Minh Hoa vẫn còn đứng chình ình trong sân nhà mình, ông ấy khẽ ho một tiếng, chắp tay ra sau lưng, giọng điệu không được thân thiện cho lắm: "Thanh niên trí thức Tống, giữa trưa nắng nôi thế này cậu đến nhà chúng tôi làm gì? Hôm nay nhà chúng tôi không tiếp khách đâu. Cậu đến tìm con dâu tôi có việc gì à?"
Kiều Đại Căn đặc biệt nhấn mạnh ba chữ "con dâu tôi". Ông lão này dù sao cũng là người từng vác súng ra chiến trường đánh giặc nên đôi mắt tinh đời lắm. Đừng thấy tên này mang vẻ ngoài thư sinh được các cô gái trẻ yêu thích, chỉ cần nhìn vào đôi mắt là biết cậu ta chẳng phải người tốt lành gì. Bây giờ Trương Hân đã là người nhà họ Kiều, tên này còn cố ý thốt ra những lời lẽ chia rẽ đó, ông ấy lại càng không hoan nghênh cái loại bạch diện thư sinh này.
Tống Minh Hoa nhìn ra Kiều Đại Căn không thích mình, anh ta cũng chẳng buồn tiếp chuyện với kiểu người nông dân chân lấm tay bùn này. Thế nhưng nghĩ tới quan hệ của mình với đại đội trưởng, anh ta đành gượng cười một tiếng: "Không phải đâu chú Kiều, cháu chỉ thấy hôm nay thanh niên trí thức Trương không đi làm, có chút lo lắng cho cô nên đến xem thử thôi."
"Có gì đâu mà phải lo chứ? Tụi trẻ ngủ nướng thêm một chút thôi mà. Thanh niên trí thức Trương bây giờ có nghỉ làm ở nhà mỗi ngày cũng chẳng sao, dù sao thằng Chấn nhà tôi cũng dư sức nuôi nổi. Nó to cao khỏe mạnh thế kia chính là để nuôi vợ cho tốt, hơn nữa nếu có kẻ nào dám đến tận cửa bắt nạt vợ nó thì nó sẵn sàng tung một cước đá văng kẻ đó ra ngoài." Kiều Đại Căn xua tay ra chiều chẳng có gì to tát, hờ hững buông ra những lời lẽ đầy hàm ý đe dọa.
Nụ cười trên môi Tống Minh Hoa thật sự không thể giữ nổi nữa. Đúng là người một nhà, cách nói chuyện đều thô lỗ, khó nghe y như nhau. Anh ta cũng không còn mặt mũi nào đứng lại thêm, đành lên tiếng cáo từ: "Cháu thấy thanh niên trí thức Trương thật sự không sao rồi. Vậy chú Kiều, cháu xin phép về trước nhé. Hân Hân, lần sau anh sẽ lại đến thăm em." Không thấy Trương Hân có phản ứng gì, anh ta đành hậm hực quay người bước ra ngoài.
"Ừ tốt, thanh niên trí thức Tống cậu đi cẩn thận nhé. Lần sau cậu đến nhớ dòm xem trong nhà có đàn ông không rồi hẵng bước vào, nếu không thì cứ ra thẳng ngoài ruộng mà tìm chúng tôi. Tôi chỉ sợ con dâu tôi ở nhà một mình lại gặp phải kẻ xấu." Kiều Đại Căn cũng chẳng buồn tiễn khách, cứ đứng sừng sững trong sân mà cất cao giọng.
Tống Minh Hoa suýt chút nữa thì trượt chân té ngã, may mà kịp bám lấy cánh cổng sân mới đứng vững lại được. Vừa rẽ qua một góc tường, anh ta liền chạm trán ngay một đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lẽo, khiến tim đập chệch đi một nhịp. Anh ta gượng cười, cất tiếng: "Đồng chí Kiều."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)