Cô giả vờ ngại ngùng, vén mấy sợi tóc mai ra sau tai, khuôn mặt đỏ ửng lên vẻ e thẹn: "Thanh niên trí thức Tống, tôi thì có thể có chuyện gì được chứ? Chẳng qua là tối qua... Nghịch muộn một chút nên sáng nay không dậy nổi thôi. Anh cũng biết đấy, tối qua là đêm tân hôn của tôi mà."
Sắc mặt Tống Minh Hoa suýt chút nữa thì sượng trân không giữ nổi. Người đàn bà này, uổng công mang danh là học sinh cấp ba trên thành phố, thế mà lại ăn nói thô tục khó nghe chẳng khác gì mấy mụ đàn bà nhà quê, so với chị cô ta đúng là kém xa không chỉ một hai bậc. Cũng may Trương Lệ lương thiện còn biết lo nghĩ cho đứa em gái này.
Anh ta thầm thở dài, ra vẻ lo lắng khuyên bảo: "Hân Hân à, chúng ta là thanh niên trí thức từ thành phố xuống đây, chắc chắn sẽ có ngày được trở về thành thị. Em thật sự cam tâm ở lại nông thôn, cùng một gã chân lấm tay bùn sống cả đời mặt hướng về đất, lưng quay lên trời sao? Thành phố mới là nhà của chúng ta, em không muốn trở về sao?"
"Thanh niên trí thức Tống, chúng ta xuống đây là để hỗ trợ xây dựng nông thôn, góp thêm một viên gạch cho Tổ quốc. Sao anh lại có thể mang tư tưởng phân biệt vùng miền, khinh thường chốn nông thôn chứ? Người ở đây thì làm sao? Họ có ăn cơm của anh, mặc áo của anh đâu? Hơn nữa có hạt gạo nào anh ăn vào miệng mà không phải do họ một nắng hai sương cày cấy làm ra?"
Tống Minh Hoa: "..."
Anh ta nào có ý đó, rõ ràng anh ta chỉ muốn khuyên người phụ nữ này đừng vì gả về nông thôn mà cam chịu số phận, không còn nghĩ tới chuyện trở về thành phố nữa. Lời ấy đâu thể tùy tiện nói ra, lỡ bị người khác nghe thấy, chẳng phải sẽ bảo anh ta có vấn đề về tư tưởng tác phong sao, khi đó anh ta đừng hòng yên ổn.
Hơn nữa bình thường Trương Hân vẫn luôn nhỏ nhẹ, nhu mì với anh ta, luôn dè dặt sợ làm phật ý anh ta, sao hôm nay lại hoàn toàn khác hẳn vậy. Nhưng Tống Minh Hoa cũng không suy nghĩ nhiều, anh ta chỉ cho rằng cô vừa gả đi nên tâm trạng không tốt mà thôi. Dù người anh ta thật sự thích là Lệ Lệ, nhưng cuộc sống nơi thôn quê cô quạnh, có thêm một người phụ nữ vừa giúp giải khuây lại đối xử tốt với mình thì càng tốt.
Tống Minh Hoa liếc nhìn xung quanh, may mà nơi này hẻo lánh, lại vừa mới tan ca nên chẳng có ai. Nhưng khi trông thấy hai bóng người từ xa đi tới, trong lòng anh ta liền nảy ra ý đồ khác. Khóe miệng anh ta nhếch lên một nụ cười, lúc quay đầu lại thì dáng vẻ đã trở lại bình thường.
Anh ta tiến lại gần hơn một chút, chân tự nhiên dịch sang một bên để che khuất tầm nhìn: "Hân Hân, lời anh vừa nói không phải ý đó, anh chỉ lo cho em thôi. Nhà họ Kiều nhìn trông nghèo xơ xác như vậy, làm sao có thể cho em một cuộc sống tốt được. Đâu thể vì gả chồng mà đánh mất cuộc sống sung túc trước đây bác Trương đã chu cấp cho em chứ. Chúng ta cùng nhau lớn lên, ở đây lại chỉ có hai chúng ta là đến từ cùng một nơi. Hơn nữa anh còn nghe người trong đại đội nói, Kiều Hoành Chấn một mình phải nuôi cả hai gia đình. Anh ấy đã nghèo như vậy rồi, cuộc sống của em sẽ lại càng khó khăn hơn. Hân Hân, anh sợ em sẽ bị bắt nạt."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)