Trần Gia Bảo duỗi thẳng lưng định nghỉ một chút. Anh ta vẩy vẩy mồ hôi trên mặt, liền thấy Kiều Hoành Chấn vẫn luôn tay luôn chân làm việc không ngừng nghỉ, tựa như trong nhà đang có người đợi anh vậy.
Trần Gia Bảo nhìn người chỉ trong chốc lát đã bỏ xa mình về phía trước, trong lòng có chút không hiểu nổi. Kiều Hoành Chấn vốn dĩ đã là người làm việc giỏi, bây giờ lại còn liều mạng vắt kiệt sức lực.
Trần Gia Bảo nói với vẻ ranh mãnh: "Anh Chấn, anh làm nhanh thế không phải là để về nhà xem vợ đấy chứ? Người lấy được vợ quả là khác hẳn. Giá như em cũng lấy được cô vợ xinh đẹp như thanh niên trí thức Trương thì tốt biết mấy..." Câu nói phía sau còn chưa kịp thốt ra trọn vẹn, anh ta đã bị ánh mắt của Kiều Hoành Chấn dọa cho nuốt ngược vào trong.
Anh ta vỗ vỗ ngực mình, thầm nghĩ trời ơi dọa chết mình rồi, ánh mắt của anh Chấn vừa rồi đáng sợ thật đấy. Mình chỉ nói đùa vậy thôi mà, đâu có ý nhòm ngó vợ anh, có cần phải keo kiệt đến thế không cơ chứ?
Kiều Hoành Chấn làm xong nốt phần việc còn lại, vác cuốc lên, nhìn sang Trần Gia Bảo ở bên cạnh rồi bước tới. Trần Gia Bảo còn tưởng anh Chấn định đến giúp mình làm việc, miệng vừa cười toe toét liền nghe người kia lên tiếng:
"Từ nay về sau, cậu đừng gọi tôi là anh Chấn nữa, cứ gọi là anh Hai đi." Kiều Hoành Chấn nói xong liền bước lên bờ ruộng. Hai chữ "anh Chấn" kia, vẫn là để vợ anh gọi thì nghe êm tai hơn.
Bỏ lại Trần Gia Bảo một mình há hốc mồm đứng chôn chân tại chỗ, ngơ ngác dưới ánh mặt trời. Cái gì? Anh Chấn vừa nói cái gì cơ? Tại sao lại không cho gọi là anh Chấn nữa? Mình vẫn luôn gọi là anh Chấn cơ mà!
Thím Mã vẫn còn đang trốn dưới gốc cây lười biếng, nghe thấy tiếng bước chân, tưởng là ai nên ngẩng đầu lên nhìn. Bà ta liền thấy Kiều Hoành Chấn cao lớn lực lưỡng, mắt không thèm liếc ngang liếc dọc, cứ thế đi ngang qua trước mặt bà ta. Một người to lù lù ngồi ngay đây, thằng Kiều thứ hai dám coi bà ta như không tồn tại sao? Đàn ông nhà bà ta ít ra cũng là kế toán của đại đội đấy.
"Thằng Kiều thứ hai, bây giờ còn chưa đến giờ tan làm mà cậu đã vội vàng hấp tấp chạy về thế, không phải là biết vợ bỏ đi nên về bắt người ta đấy chứ? Ôi giời, thế thì cậu về muộn rồi, vợ cậu đi lâu lắm rồi!"
Buổi sáng hôm ấy, bà ta đi ra đồng muộn, vừa hay trông thấy Trương Hân đang đeo một cái túi, lén lút rời khỏi thôn.
Bước chân Kiều Hoành Chấn khựng lại. Anh dừng hẳn, quay người lại nhìn bà ta với khuôn mặt đen sầm: "Bà đang nói nhảm cái gì thế?"
Trong lòng thím Mã chột dạ, bình thường thằng hai nhà họ Kiều này im lặng ít nói, trông chẳng có gì đáng chú ý, sao lúc này lại có vẻ đáng sợ thế. Nhưng bà ta cũng không hoảng, bà ta đã tận mắt thấy Trương Hân đi rồi.
"Tôi nói nhảm chỗ nào? Sáng nay lúc đi ra đồng, chính mắt tôi trông thấy Trương Hân đeo một cái túi, che ô rời khỏi thôn. Anh nói xem, trời nắng nóng thế này, cô ta không bỏ đi khỏi đây thì còn đi làm gì?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)