Nay cô có thể sống lại một lần nữa, đương nhiên phải trân trọng những người thật lòng tốt với cô, quan tâm đến cô.
Trương Hân lấy giấy bút ra, trong thư viết cho ông ngoại: "Hai hôm trước cháu đã kết hôn với một người trong đội, người kia cũng rất tốt với cháu, ông đừng lo lắng cho cháu. Ở đây cháu có người bảo vệ, sẽ không phải chịu khổ đâu. Ông phải giữ gìn sức khỏe thật tốt, đợi khi cháu có kỳ nghỉ thăm nhà, cháu sẽ về thăm ông."
Cho dù chỉ vì số tiền hồi môn của mình, cô cũng phải báo cho cha biết. Hiện giờ đồ đạc và tiền bạc trong căn nhà kia đều là nhờ sau khi ông ta kết hôn với mẹ cô mới dần dà có được. Ngay cả công việc của cha cũng là dựa vào mối quan hệ của ông ngoại cô. Trong lòng cô không phải là không oán hận cha mình. Kiếp trước, sau khi cô bị bại liệt, cha chẳng đến thăm lấy một lần. Có lẽ ông ta cũng cảm thấy không còn mặt mũi nào để nhìn cô. Rõ ràng cô cũng là con gái của ông ta, nhưng chỉ vì cảm giác hổ thẹn với một đứa con gái khác mà ông ta lại đối xử với cô như vậy. Chẳng lẽ cô đáng phải gánh chịu tất cả những điều này sao?
...
Mặt trời lúc hơn tám giờ sáng đã chói chang gắt gỏng. Trương Hân cầm một chiếc ô đi trên đường, vừa để che bớt ánh nắng vừa chống đen da. Cô lau vội giọt mồ hôi trên trán, môi khô đến nỗi bong tróc da. Do quên mang theo nước, cô chỉ có thể mím môi, nhìn con đường đất cát dài vô tận phía trước, trong lòng khẽ thở dài một tiếng.
Suốt dọc đường, cô phải dừng lại nghỉ ngơi không biết bao nhiêu lần rồi rốt cuộc cũng đến được thị trấn. Bởi hôm nay không phải ngày họp chợ nên trên phố chỉ lác đác vài người qua lại.
Dựa theo trí nhớ, Trương Hân tìm đến bưu điện để gửi thư trước. Nghỉ ngơi một hồi lâu trước cửa bưu điện, cô mới đứng dậy, từ từ đi về phía cung tiêu xã. Tuy bề ngoài cung tiêu xã bây giờ còn đơn sơ, chỉ là một dãy nhà ngói gạch năm gian, nhưng đồ đạc bên trong cũng coi như tương đối đầy đủ.
Chỉ là nghĩ đến việc lát nữa phải đi bộ một quãng đường dài như thế để về nhà, Trương Hân liền kìm nén ham muốn mua sắm. Vì đến muộn, thịt lợn đã bán gần hết, Trương Hân đành chọn một miếng thịt mông, mua thêm hai xấp vải và một hộp thuốc lá rồi quay về.
Thịt lợn không tiện để trong túi nên cô chỉ có thể xách trên tay. Trương Hân đoán bây giờ cũng sắp trưa, vì vậy trên đường đi không dám nghỉ ngơi nhiều.
Trên đồng ruộng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)