Vân Biên Nguyệt sau khi mở cửa cho Triệu Cảnh Niên, nhìn thấy bầu trời bên ngoài vẫn là một mảnh đen kịt, liền tự quay lại giường sưởi, tiếp tục ngủ nướng.
"Nguyệt Nhi."
Triệu Cảnh Niên bỏ thêm một nắm củi vào bếp lò rồi đi đến bên cạnh Vân Biên Nguyệt, khẽ đẩy đẩy bả vai cô. Ánh mắt hắn nhìn thấy tiểu Hoàng hậu chỉ mặc chiếc áo may ô, lộ ra vùng cổ và xương quai xanh trắng muốt như tuyết, hơi thở hắn bỗng chốc nặng nề hơn. Hắn siết chặt nắm tay, ép buộc bản thân phải dời tầm mắt đi chỗ khác:
"Nguyệt Nhi, gần năm giờ rồi, chúng ta phải đến đại đội lĩnh công cụ."
Vân Biên Nguyệt không thèm thưa, tiếp tục chùm chăn ngủ. Trong lòng cô thầm nghĩ, trời còn chưa sáng thì làm sao đi làm được, không có ánh sáng mà đã xuống đất làm việc, bộ không sợ lưỡi liềm cứa vào tay chân hay sao.
"Vậy nàng cứ ngủ tiếp đi."
Triệu Cảnh Niên thở dài một hơi. Cùng lắm thì bị trừ công điểm chứ gì, họ có thừa tiền bạc, cũng chẳng thiếu lương thực.
Thế nhưng Vân Biên Nguyệt lại bị tiếng nước sôi rót vào ấm đánh thức. Cô xoay người ngồi dậy:
"A Niên."
"Tỉnh rồi sao? Có muốn đi làm không?"
Triệu Cảnh Niên rót đầy nước vào hai cái ấm, chỗ nước nóng còn thừa thì trút vào một cái bình gốm, để đến trưa về có nước đun sôi để nguội mà uống.
"Đi làm?"
Vân Biên Nguyệt nhìn ra ngoài cửa sổ, lại nhấc đồng hồ đeo tay lên xem, thấy còn kém mười phút là đến năm giờ. Đầu óc cô có chút quay cuồng, chưa kịp phản ứng:
"Sớm như vậy sao?"
"Ngủ đến hồ đồ rồi à? Để tránh cái nắng gay gắt buổi trưa, vào mùa thu hoạch vụ thu người ta đều đi từ năm giờ sáng, đến mười giờ hoặc mười một giờ là về."
Triệu Cảnh Niên vỗ vỗ lên gò má còn hằn vết gối của Vân Biên Nguyệt, lên tiếng nhắc nhở.
Vân Biên Nguyệt lắc lắc cái đầu cho tỉnh táo. Tối hôm qua cô cứ liên tục nằm mơ. Cô mơ thấy mình và Triệu Cảnh Niên đều mở trừng mắt, chìm nghỉm dưới làn nước hồ của cung Vị Ương. Cô muốn vươn tay đẩy cả hai lên bờ nhưng bàn tay lại xuyên thẳng qua cơ thể của hai người. Đến khi trồi lên mặt nước, cô thấy đám thị vệ và thái giám trên bờ đều đứng im bất động như tượng hoen rỉ. Cô muốn gọi người nhưng không một ai đáp lại, chỉ có thể lang thang khắp cung Vị Ương để tìm cách giải quyết. Trước khi tỉnh giấc, cô còn nhìn thấy thời gian trên gác chuông hiển thị còn khoảng hai phút nữa là đến giờ Ngọ bốn khắc, tức là mười hai giờ trưa.
"Mệt mỏi quá, thiếp mơ thấy..."
Vu Hương Linh biết Triệu Cảnh Niên đang ở trong căn nhà kho nhỏ của Vân Biên Nguyệt nên không trực tiếp đi vào. Cô ấy đứng ở ngoài sân gọi vọng vào:
"Biên Nguyệt, cậu xong chưa?"
"Tớ phải một lát nữa, cậu cứ đến đại đội trước đi!"
Vân Biên Nguyệt gọi lớn một tiếng, rồi vơ lấy quần áo bên cạnh vội vàng mặc vào người.
Vân Biên Nguyệt cũng không biết. Cô định triệu hoán một quyển thoại bản từ trong cung Vị Ương ra để lật xem thử có manh mối gì không, thì tiếng tiếng kẻng năm giờ đã vang lên rộn rã.
"Đi làm trước đã."
Triệu Cảnh Niên cảm thấy ngày đầu tiên của vụ gặt mùa thu thì không nên đi muộn quá lâu. Bây giờ sang đó vừa vặn có thể nhận nông cụ luôn mà không cần xếp hàng.
Trong lúc Triệu Cảnh Niên thu dọn đồ đạc, Vân Biên Nguyệt tùy ý lật xem mấy trang sách nhưng chẳng tìm được đầu mối gì, đành khóa cửa lại rồi rời khỏi điểm thanh niên tri thức.
Trên đường đi, họ gặp không ít người tay xách nách mang gùi sọt. Nhiệm vụ ngày hôm nay của đại đội là phải thu hoạch toàn bộ ngô trên ruộng.
Lúc Vân Biên Nguyệt và Triệu Cảnh Niên đi tới nơi, đại đội trưởng mới thở phào nhẹ nhõm. Ngày thường thì sao cũng được, chứ đến mùa gặt vụ thu mà còn không tham gia thì xã viên trong đội sẽ làm loạn lên, đòi không chia lương thực cho thanh niên tri thức mất.
Viên ghi điểm nhìn thấy Vân Biên Nguyệt và Triệu Cảnh Niên đi tới, liền chỉ chỉ vào đống sọt và đòn gánh trên bực thềm:
"Hai người đến ruộng ngô dưới chân núi kia kìa, tiểu đội trưởng đã qua đó rồi, cứ nghe theo sự sắp xếp của tiểu đội trưởng là được."
Triệu Cảnh Niên không nói gì, hắn quẩy đòn gánh và sọt lên vai, ra hiệu cho Vân Biên Nguyệt đi theo mình. Hôm nay hai người bọn họ chắc chắn sẽ được phân vào cùng một khu vực.
Xuyên qua một dãy nhà đất san sát, Vân Biên Nguyệt và Triệu Cảnh Niên đi tới dưới chân núi, tìm tiểu đội trưởng để nhận phần ruộng của mình. Buổi sáng chỉ cần bẻ xong ngô ở khoảnh ruộng được giao là một người sẽ được tính năm công điểm.
Vân Biên Nguyệt nghe thấy năm công điểm liền theo bản năng quy đổi ra tiền. Dựa theo giá trị công điểm của năm ngoái, bận rộn cả một buổi sáng cùng lắm cũng chỉ kiếm được bốn hào. Nghĩ đến khoản tiền bốn nghìn ba trăm đồng đang nằm trong cung Vị Ương, cô bỗng thấy người nông dân thời này sống quá vất vả.
Xung quanh đã có không ít xã viên len lỏi trong ruộng ngô. Do ánh trời còn quá tối nên nhìn không rõ mặt người.
Vân Biên Nguyệt bật chiếc đèn pin đang treo trên cổ lên, tức khắc thu hút hàng loạt ánh mắt cùng những lời lôi kéo của mọi người xung quanh.
"Thanh niên tri thức Vân quả là hào phóng, cái đèn pin này chắc không rẻ đâu nhỉ?"
"Thanh niên tri thức Vân qua bên tôi đi, bắt đầu bẻ từ chỗ này này, cho tôi mượn chút ánh sáng với."
"Thanh niên tri thức Vân đến chỗ tôi này, tôi làm xong việc của mình sẽ qua bẻ giúp cô."
"Thanh niên tri thức Vân đừng nghe bà ta nói bậy, bà ta làm việc lóng ngóng chân tay, không chừng lát nữa lại bắt cô giúp ngược lại ấy chứ."
"Bà bảo ai làm việc lóng ngóng hả? Tôi còn chưa nói bà đâu đấy, mắt mũi thì ti hí như mắt gà chọi!"
Vân Biên Nguyệt nhìn hai người phụ nữ lớn tuổi ở hai bên trái phải bỗng dưng cãi cọ om sòm, cô lặng lẽ đi vào lối giữa rồi bắt đầu bẻ ngô.
Thành thật mà nói, ánh sáng của chiếc đèn pin này còn chẳng bằng một góc của viên dạ minh châu trong cung Vị Ương. Đã vậy, pin ở hợp tác xã mua bán công xã Bình Nam lúc có lúc không, chủ yếu là vì chẳng mấy ai nỡ bỏ tiền ra mua. Muốn mua pin thì phải có phiếu công nghiệp hoặc phiếu pin.
Phiếu công nghiệp có thể thay thế cho rất nhiều loại phiếu định danh chuyên dụng, chỉ cần là đồ vật dính dáng đến công nghiệp thì đều dùng phiếu công nghiệp được. Nhưng ở công xã Bình Nam này cũng chẳng có mấy ai được phát loại phiếu đó.
Hôm qua lúc đi công xã Bình Nam mua sắm, vừa vặn nhìn thấy trên quầy có bán, Triệu Cảnh Niên liền dùng phiếu công nghiệp mua luôn hai đôi pin. Dù sao thì việc đem dạ minh châu ra ngoài lúc này là hoàn toàn không thích hợp.
Tiểu đội trưởng sau khi phân chia xong phần ruộng cho từng người thì chạy vội qua quát tháo hai người đang cãi nhau:
"Mấy người rảnh rỗi quá hóa rồ rồi à? Còn cãi nhau nữa là tôi phạt phân thêm cho mỗi người một khoảnh ruộng bây giờ!"
Nghe tiểu đội trưởng dọa dẫm, hai người kia lập tức ngậm miệng. Hình phạt này nói không chừng là làm không công, chẳng được tính công điểm đâu.
Lỗ tai của Vân Biên Nguyệt rốt cuộc cũng được thanh tịnh, tốc độ làm việc của cô nhờ vậy mà nhanh hơn hẳn. Cô cứ thế làm một mạch cho đến khi mặt trời lên cao mới tìm một chỗ ngồi xuống ăn sáng.
Nhìn ruộng ngô bạt ngàn nhìn không thấy bến bờ, Vân Biên Nguyệt nuốt nước miếng. Trước đây đi ngang qua cô không cảm thấy gì, bây giờ tự mình động tay vào thu hoạch mới thấu hiểu ngũ cốc bội thu cũng là một loại gánh nặng ngọt ngào. Cô chỉ biết dùng câu "khổ trước sướng sau" để tự an ủi bản thân.
"Cầm lấy."
Triệu Cảnh Niên nhét chiếc màn thầu đã kẹp sẵn thịt chưng tương vào tay Vân Biên Nguyệt, rồi tự mình bẻ đôi một chiếc màn thầu khác để xúc tương thịt vào giữa.
Vân Biên Nguyệt đợi Triệu Cảnh Niên kẹp xong chiếc bánh của hắn rồi mới bắt đầu ăn. Một miếng bánh, một ngụm nước, ăn hết hai chiếc màn thầu thì cái bụng mới xem như được lấp đầy.
"A Niên, màn thầu chàng làm là ngon nhất."
Trong số bánh lúc nãy Vân Biên Nguyệt ăn, có một chiếc là hôm qua Vu Hương Linh đưa cho. Nhưng so với bánh của Vu Hương Linh, cô vẫn chuộng tay nghề của Triệu Cảnh Niên hơn.
"Ngon thì lần sau ta lại làm cho nàng."
Triệu Cảnh Niên đưa tay lau đi vụn bánh dính bên khóe miệng Vân Biên Nguyệt, hành động này lập tức lọt vào tầm mắt của những người xung quanh.
"Đồng chí Triệu, cậu với thanh niên tri thức Vân có phải định gặt mùa xong là sẽ bày tiệc cưới hỏi luôn không thế?"
Vương Xuân Hoa nhìn cách hai người họ ở cạnh nhau, thấy còn quấn quýt ngọt ngào hơn cả đám thanh niên mới cưới trong đội, nhưng đồng thời lại có cái nét ăn ý, thấu hiểu của những cặp vợ chồng già bên nhau nhiều năm. Tiếng lòng bà ta vừa hâm mộ lại vừa đố kỵ.
"Cuối năm nay chúng tôi sẽ về nhà gặp cha mẹ."
Triệu Cảnh Niên vốn chẳng buồn để ý đến loại người như Vương Xuân Hoa. Nhưng nghĩ đến việc phụ nữ ở nông thôn thường dễ bị những lời đồn đại nhảm nhí làm tổn hại danh dự, hắn liền chủ động nói ra dự định của hai người. Dù sao Vương Xuân Hoa cũng là một trong ba bà thím buôn chuyện khét tiếng nhất đội, qua cái miệng của bà ta truyền ra ngoài, hắn và tiểu Hoàng hậu của mình mới có thể danh chính ngôn thuận ở bên nhau mà không sợ bị người đời gièm pha.
Đại đội Phú Hưng thông thường cứ đến tháng mười hai là xong hết việc nhà nông, kỳ nghỉ đông sẽ kéo dài đến tận tháng hai hoặc tháng ba năm sau. Trong khoảng thời gian này, thanh niên tri thức nào muốn về thăm quê đều có thể đến gặp đại đội trưởng để xin cấp thư giới thiệu.
"Hai đứa đều là người thủ đô cả à?"
Vương Xuân Hoa nghe Triệu Cảnh Niên nói vậy thì lập tức sáng mắt lên hứng thú. Bà ta trước giờ chỉ biết mỗi Vân Biên Nguyệt là thanh niên tri thức đến từ thủ đô mà thôi.
Vân Biên Nguyệt liền xen ngang câu chuyện. Ở bên nhau nhiều năm, cô quá hiểu Triệu Cảnh Niên không hề thích ứng phó với mấy đề tài của đám đàn bà con gái:
"Thím ơi, thím nhìn xem kia có phải là con bé Tiểu Hoa nhà thím đang mang cơm ra cho thím không kìa?"
Vương Xuân Hoa còn muốn dò hỏi thêm, nhưng cái bụng đã biểu tình kêu rột rột, đành phải đứng dậy vẫy tay gọi con gái đi tới:
"Cái con ranh con này, mày lại la cà ở đâu chơi bời rồi? Mẹ già của mày đói đến dính cả ruột vào rồi mày mới vác mặt đến!"
Vân Biên Nguyệt nghe Vương Xuân Hoa mắng mỏ gắt gỏng như vậy nhưng lại không hề động tay động chân đánh con, còn con bé Trần Tiểu Hoa thì chỉ bĩu môi chứ chẳng có vẻ gì là sợ hãi cả. Cô thầm nghĩ Vương Xuân Hoa tuy cái mồm hay soi mói, bới móc thật nhưng tâm địa xem ra vẫn còn tốt chán. Đến nơi này một thời gian dài, cô đã chứng kiến không biết bao nhiêu đứa trẻ gái và các cô gái nhỏ bị người nhà lôi ra đánh đập hoặc coi như bao cát để trút giận. Lúc đánh người, đám bề trên còn chửi rủa bằng những lời lẽ vô cùng cay độc, đặc biệt là mấy bà nội khi chửi mắng cháu gái ruột thì thảm hại vô cùng, chẳng giống như đang mắng giọt máu của mình chút nào, mà cứ như đang lăng nhục kẻ thù truyền kiếp vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

